KUDOSHINICHI Vn

Giới thiệu về bản thân

Hãy miêu tả đôi chút về bản thân bạn!!!Xin chào
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

cái này là đề nghe, ko có file nghe sao lm đc bạn

ko sao đâu, mik tham gia đc nữa năm rồi mà mới có 13Sp thôi

  • Sức khỏe: Yếu tố cốt lõi để làm mọi việc.
  • Thời gian: Tài sản không thể lấy lại.
  • Gia đình: Điểm tựa tinh thần vững chắc nhất.
  • Bình yên: Trạng thái thư thái trong tâm hồn.
  • Mục đích: Động lực để sống ý nghĩa.

bạn chụp như thế này làm tôi mắt lé


I. ĐỌC HIỂU

Câu 1: Câu chuyện trên có mấy nhân vật?

- Có 3 nhân vật.

- Đó là: Dế Mèn và hai con Chim Én.

Câu 2: Xác định một cụm động từ, một cụm danh từ có trong câu chuyện

- Cụm động từ: dạo chơi trên trời (hoặc ngậm vào giữa, bay lên).

- Cụm danh từ: hai con Chim Én (hoặc một cọng cỏ khô, mùa xuân).

Câu 3: Xác định các từ láy có trong câu chuyện trên.

- Các từ láy xuất hiện trong văn bản gồm:

thơ thẩn

hốt hoảng

nồng nàn

say sưa

triền miên (trong văn bản viết nhầm thành "miên man")

Câu 4: Đặt câu với những từ láy tìm được ở bài tập 3.

- Thơ thẩn: Bạn Nam cứ đi bộ thơ thẩn ngoài sân trường sau giờ tan học.

- Hốt hoảng: Bé Na hốt hoảng khóc òa lên khi bỗng nhiên không thấy mẹ đâu.

- Nồng nàn: Hương hoa sữa nồng nàn lan tỏa khắp các con phố khi thu về.

- Say sưa: Sắp đến kỳ thi nên Nam ngồi say sưa đọc sách cả buổi chiều.

Câu 5: Qua câu chuyện trên em rút ra được bài học gì cho bản thân.

- Không được ích kỷ, tham lam và vô ơn trước lòng tốt của người khác.

- Sự hợp tác, chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau là vô cùng đáng quý.

- Muốn nhận được điều tốt đẹp thì bản thân cũng phải biết cống hiến và trân trọng -những người đồng hành cùng mình.

 II. LÀM VĂN

Mỗi mùa hè đi qua đều để lại cho em những kỷ niệm khó quên, nhưng có lẽ mùa hè năm nay là đặc biệt nhất. Đó là chuyến về quê nội dài ngày tại một vùng nông thôn yên bình – nơi đã cho em một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ mà những đứa trẻ thành phố như em hiếm khi có được.Sáng sớm hôm ấy, gia đình em khởi hành từ khi trời còn bảng lảng sương. Sau vài tiếng đồng hồ ngồi xe, cảnh tượng phố xá đông đúc, khói bụi lùi dần phía sau, nhường chỗ cho những rặng tre xanh ngắt và cánh đồng lúa chín vàng ươm thẳng cánh cò bay. Xe dừng trước cổng nhà nội, mùi rơm rạ thơm nồng quyện vào cái nắng sớm khiến em cảm thấy vô cùng khoan khoái.Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong chuyến đi là buổi chiều được theo nội và các bạn nhỏ trong xóm ra đồng thả diều. Đây là lần đầu tiên em được cầm sợi dây diều chạy trên bờ đê. Ban đầu, do chưa có kinh nghiệm, chú diều hình cá mập của em cứ bay lên một chút rồi lại đâm sầm xuống đất. Em cảm thấy hơi nản lòng. Thấy vậy, ông nội liền đi đến, ân cần hướng dẫn em cách đón hướng gió, cách giật dây và thả lỏng cuộn cước sao cho khéo léo.Dưới sự chỉ dẫn của nội, em dồn hết sức chạy thật nhanh, gió thổi lồng lộng, và kìa, chiếc diều từ từ thanh thoát bay vút lên bầu trời cao rộng. Nhìn con diều chao lượn giữa những đám mây buổi hoàng hôn, bên tai là tiếng cười giòn giã của các bạn mục đồng, em cảm thấy lòng mình ngập tràn niềm vui sướng và tự do. Chiều muộn, chúng em rủ nhau ra dòng sông nhỏ đầu làng rửa chân, dòng nước mát lạnh như xua tan đi cái nóng bức và sự mệt mỏi của ngày hè.Chuyến về quê nội lần này không chỉ là một chuyến vui chơi giải trí đơn thuần. Nó giúp em hiểu thêm về cuộc sống giản dị, ấm áp ở làng quê, giúp em học được cách kiên nhẫn khi thả diều và biết trân trọng những giá trị gia đình.Dù kỳ nghỉ hè đã khép lại và em đã quay trở lại với sách vở, trường lớp, nhưng hình ảnh cánh đồng lúa vàng, nụ cười hiền hậu của ông nội và cánh diều no gió vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Đây chắc chắn sẽ là hành trang ký ức đẹp đẽ theo em suốt những năm tháng trưởng thành.
Trong cuộc sống, ai cũng có những lúc phải đối diện với việc ở một mình. Thế nhưng, cùng một trạng thái độc lập ấy, có người lại cảm thấy buồn bã, có người lại thấy bình yên. Nhà văn May Sarton đã đúc kết điều này qua một câu nói rất sâu sắc: "Cô đơn là sự nghèo nàn của bản ngã; tĩnh lặng là sự giàu có của bản ngã." Câu nói đã vạch ra một ranh giới rõ ràng giữa "sự nghèo nàn" và "sự giàu có" trong tâm hồn của một người khi đứng một mình.Trước hết, "sự nghèo nàn" mà tác giả nhắc đến chính là trạng thái cô đơn. Khi rơi vào trạng thái này, chúng ta tuy ở một mình nhưng lòng lại đầy giông bão, cảm thấy bị bỏ rơi, trống rỗng và lạc lõng. Sự "nghèo nàn" ở đây không phải là thiếu thốn về vật chất, mà là sự thiếu thốn về năng lượng bên trong. Bản ngã lúc này trở nên yếu đuối, luôn cần sự chú ý, cần người khác lấp đầy khoảng trống, dẫn đến cảm giác sợ hãi sự cô độc.Ngược lại, "sự giàu có" chính là trạng thái tĩnh lặng (hay còn gọi là sự cô độc tích cực). Khi một người đạt đến sự tĩnh lặng, họ không còn sợ hãi việc ở một mình nữa. Họ tận dụng khoảng thời gian đó để lắng nghe chính mình, suy ngẫm về cuộc sống, học tập hoặc sáng tạo. Tâm hồn họ lúc này rất phong phú, tự tại và tràn ngập năng lượng tích cực. Họ không cần ai bên cạnh để "gầm gừ" chứng tỏ bản thân, vì bản thân họ đã là một thế giới trọn vẹn và vững vàng.Như vậy, ranh giới giữa "nghèo nàn" và "giàu có" khi một người đứng một mình hoàn toàn không phụ thuộc vào không gian xung quanh, mà phụ thuộc vào thái độ và tư duy của chính người đó:
  • Nếu chúng ta đối diện với chính mình bằng sự trốn tránh, sợ hãi \(\rightarrow \) Đó là sự nghèo nàn (cô đơn).
  • Nếu chúng ta đối diện với chính mình bằng sự chấp nhận, thấu hiểu và trân trọng \(\rightarrow \) Đó là sự giàu có (tĩnh lặng).
Qua câu nói của May Sarton, em rút ra được bài học lớn cho bản thân. Thay vì luôn sợ hãi việc phải đi một mình, sợ bị bạn bè ngó lơ, em cần học cách làm bạn với chính mình. Việc nuôi dưỡng một tâm hồn phong phú, tự lập sẽ giúp em biến những khoảng thời gian một mình thành cơ hội để phát triển, biến "cô đơn" thành sự "tĩnh lặng" đầy giá trị.