Nhữ Ngọc Khánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích nhân vật “tôi”
Trong văn bản Một lần và mãi mãi, nhân vật “tôi” là một cậu bé đã từng mắc lỗi nhưng biết nhận ra và day dứt về lỗi lầm của mình. Khi không có tiền mua kẹo, “tôi” đã nghe theo Bá và nhận một tờ giấy giả để đưa cho bà Bảy Nhiêu. Lúc đầu, nhân vật “tôi” biết việc làm đó là không đúng nhưng vì ham ăn và thiếu suy nghĩ nên vẫn làm. Khi biết bà Bảy đã qua đời, “tôi” vô cùng sững sờ và ân hận. Đặc biệt, sau này dù đã bốn mươi năm trôi qua, mỗi lần về quê, “tôi” vẫn cùng Bá đến thăm mả bà Bảy và cầu mong bà tha thứ. Điều đó cho thấy “tôi” là người có lương tâm, biết nhận lỗi và luôn day dứt trước việc mình đã làm. Qua nhân vật “tôi”, tác giả muốn nhắc nhở mỗi người cần sống trung thực, không nên vì một chút lợi ích trước mắt mà làm điều sai trái. Bởi đôi khi một lỗi lầm nhỏ cũng có thể để lại sự ân hận rất lâu.
Câu 2. Bài văn khoảng 400 chữ: Suy nghĩ về sự trung thực
Trong cuộc sống, bên cạnh những phẩm chất tốt đẹp như lòng nhân ái, sự trách nhiệm thì trung thực cũng là một phẩm chất rất quan trọng. Trung thực là sống ngay thẳng, tôn trọng sự thật, không gian dối và không tìm cách che giấu những việc mình làm sai.
Sự trung thực có ý nghĩa rất lớn đối với mỗi người. Khi sống trung thực, chúng ta sẽ tạo được niềm tin với mọi người xung quanh. Trong học tập, một học sinh trung thực sẽ tự làm bài bằng khả năng của mình thay vì quay cóp hay gian lận. Có thể kết quả chưa cao nhưng chúng ta biết được mình còn yếu ở đâu để cố gắng. Trong cuộc sống cũng vậy, nếu biết thành thật với người khác và với chính mình, chúng ta sẽ nhận được sự tôn trọng và có những mối quan hệ tốt đẹp hơn.
Ngược lại, sự gian dối có thể đem lại lợi ích trước mắt nhưng thường để lại hậu quả lâu dài. Một lời nói dối nếu bị phát hiện có thể khiến người khác mất niềm tin. Giống như câu chuyện Một lần và mãi mãi, nhân vật “tôi” và Bá chỉ vì muốn có kẹo mà dùng giấy giả để lừa bà Bảy Nhiêu. Sau này, dù đã rất ân hận nhưng họ không còn cơ hội để sửa chữa lỗi lầm vì bà Bảy đã qua đời. Câu chuyện khiến chúng ta hiểu rằng không nên đánh đổi sự trung thực chỉ vì một lợi ích nhỏ.
Tuy nhiên, trung thực không có nghĩa là nói mọi điều một cách thiếu suy nghĩ. Chúng ta cần biết lựa chọn cách nói phù hợp, chân thành nhưng vẫn tôn trọng cảm xúc của người khác. Khi mắc lỗi, thay vì che giấu, chúng ta nên dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa.
Là học sinh, mỗi chúng ta cần rèn luyện sự trung thực từ những việc nhỏ nhất: không quay cóp, không nói dối, không gian lận và dám nhận lỗi khi mình làm sai. Trung thực sẽ giúp mỗi người hoàn thiện bản thân và được mọi người tin tưởng, yêu quý.
câu 1 ; truyện ngắn
câu 2; ngôi thứ nhất nhân vaatjj xưng tôi
câu 3;Cốt truyện được xây dựng đơn giản nhưng có sự bất ngờ và giàu ý nghĩa. Câu chuyện kể về việc nhân vật “tôi” và Bá dùng giấy giả để lừa bà Bảy Nhiêu mua kẹo. Sau đó, bà Bảy qua đời và hai người mới biết bà đã biết những tờ giấy đó không phải tiền thật. Chi tiết này tạo nên sự bất ngờ, đồng thời khiến nhân vật “tôi” và Bá ân hận suốt nhiều năm.
câu 4;
Văn bản kể về một lỗi lầm của nhân vật “tôi” và Bá khi còn nhỏ: dùng giấy giả để lừa bà Bảy Nhiêu, một người phụ nữ mù bán kẹo. Qua câu chuyện, tác giả muốn nhắc nhở con người phải sống trung thực, biết suy nghĩ về việc mình làm và trân trọng cơ hội sửa chữa lỗi lầm, bởi có những sai lầm khi nhận ra thì đã quá muộn.
Câu 5
Câu nói “Trong đời, có những điều ta đã lầm lỡ, không bao giờ còn có dịp để sửa chữa được nữa” có nghĩa là trong cuộc sống, đôi khi con người mắc phải những sai lầm nhưng không phải lúc nào cũng còn cơ hội để sửa sai. Trong câu chuyện, “tôi” và Bá đã lừa bà Bảy khi còn nhỏ. Sau khi bà mất, hai người mới nhận ra lỗi của mình nhưng không thể gặp bà để xin lỗi hay sửa chữa nữa. Vì vậy, mỗi người cần suy nghĩ trước khi hành động, sống trung thực và biết trân trọng những cơ hội sửa sai khi còn có thể.