Luyện tập

Câu 1

Những đứa trẻ (trích Thời thơ ấu) của tác giả nào?

Lép Tôn-xtôi.
Nguyên Hồng.
V. Hugô.
M. Go-rơ-ki.
Câu 2

Thời thơ ấu của M. Go-rơ-ki được viết theo thể loại nào?

Hồi kí.
Truyện ngắn trữ tình.
Tiểu thuyết lịch sử.
Tiểu thuyết tự thuật.
Câu 3

Mác-xim Go-rơ-ki là nhà văn nổi tiếng của nền văn học nước nào?

Pháp.
Nga.
Trung Quốc.
Mĩ.
Câu 4

Đoạn trích Những đứa trẻ được kể theo ngôi nào?

Ngôi thứ nhất xưng chúng tôi.
Ngôi thứ hai.
Ngôi thứ ba.
Ngôi thứ nhất xưng tôi.
Câu 5

Nội dung của đoạn trích Những đứa trẻ là gì?

Kể về thân thiết nảy sinh giữa nhân vật tôi và bọn trẻ sống thiếu bên hàng xóm, bất chấp sự của bố chúng.

tình thươngngăn cảntình bạn

(Kéo thả hoặc click vào để điền)

Câu 6

Nhận định nào đúng với câu văn "Tôi thấy khó mà tin rằng những đứa trẻ này cũng bị đánh đòn như tôi, tôi thấy tức thay cho chúng"?

Đây là một câu ghép không sử dụng quan hệ từ.
Đây là một câu ghép có sử dụng quan hệ từ.
Đây là một câu đơn có nhiều vị ngữ.
Đây là một câu đơn có thành phần trạng ngữ.
Câu 7

Cuộc trò chuyện của nhân vật tôi và những đứa trẻ ở đầu đoạn trích cho thấy ở chúng có một tình bạn tuổi thơ trong sáng.

Nhận xét trên đúng hay sai?

Sai.
Đúng.
Câu 8

Câu nói "Mẹ khác thì gọi là dì ghẻ" cho thấy điều gì ở con người của nhân vật tôi?

Tỏ ra là người hiểu biết.
Tỏ ra kiêu ngạo.
Tỏ ra buồn rầu.
Tỏ ra rất lo lắng.
Câu 9

Câu văn "Chúng ngồi sát vào nhau, giống như những chú gà con" sử dụng biện pháp nghệ thuật nào?

Hoán dụ.
Nói quá.
Nhân hóa.
So sánh.
Câu 10

Chúng ngồi sát vào nhau, giống như những chú gà con.

Nhận định nào nói đúng nhất tác dụng của biện pháp tu từ trong câu văn trên?

Nói lên sự từng trải và hiểu biết của những đứa trẻ.
Nói lên lòng thương cảm của nhân vật tôi với nỗi bất hạnh của các bạn.
Nói lên sự ngây thơ, non nớt của những đứa trẻ.
Nói lên sự sợ hãi của những đứa trẻ.
Câu 11

Không được ư? Trời ơi, biết bao nhiêu lần những người chết, thậm chí đã bị xả từng mảnh, mà chỉ cần vẩy cho một ít nước phép là sống lại; có biết bao nhiêu người chết mà không phải là chết thật, vì phép của bọn phù thủy.

Thực chất những câu văn trong đoạn là lời nói của nhân vật tôi với ai?

Với chính bản thân mình.
Với bà ngoại.
Với ông đại tá Ốp-xi-an-ni-cốp.
Với những đứa trẻ.
Câu 12

Không được ư? Trời ơi, biết bao nhiêu lần những người chết, thậm chí đã bị xả từng mảnh, mà chỉ cần vẩy cho một ít nước phép là sống lại; có biết bao nhiêu người chết mà không phải là chết thật, vì phép của bọn phù thủy.

Những câu nói trên cho thấy điều gì ở con người của nhân vật tôi?

Rất thông cảm với hoàn cảnh của những đứa trẻ.
Luôn tin rằng những câu chuyện cổ tích bà kể cho là có thật.
Rất sợ hãi khi nhắc đến bọn phù thủy.
Luôn biết chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng những đứa trẻ.
Câu 13

Nêu tác dụng của dấu ba chấm trong câu văn sau: "- Nó ở... bên kia sang..."?

Thể hiện chỗ lời nói bị ngập ngừng, ngắt quãng.
Được dùng để tỏ ý còn nhiều sự vật, hiện tượng chưa được liệt kê hết.
Làm dãn nhịp điệu câu văn.
Chuẩn bị cho sự xuất hiện của một từ ngữ biểu thị nội dung bất ngờ.
Câu 14

Khi nhìn "mấy đứa trẻ lặng lẽ bước ra khỏi chiếc xe và đi vào nhà", nhân vật tôi lại nghĩ đến những con vật nào?

Những chú gà con.
Những con ngỗng ngoan ngoãn.
Những chú thỏ con.
Những con dế.
Câu 15

Khi nhìn "mấy đứa trẻ lặng lẽ bước ra khỏi chiếc xe và đi vào nhà", nhân vật tôi lại nghĩ đến những con ngỗng ngoan ngoãn.

Tác dụng của phép liên tưởng trên là gì?

Thể hiện được sự cảm thông của nhân vật tôi với những đứa trẻ.
Thể hiện được thế giới nội tâm của những đứa trẻ.
Thể hiện được dáng dấp, nội tâm của những đứa trẻ.
Thể hiện được dáng dấp của những đứa trẻ.
Câu 16

Trong con mắt của nhân vật tôi, ông đại tá Ốp-xi-an-ni-cốp hiện ra là một người như thế nào?

Nhân hậu, hiền từ.
Hiểu rõ tâm lí của trẻ con.
Tàn nhẫn và thiếu tình thương.
Nghiêm khắc với con.
Câu 17

Tôi vẫn tiếp tục chơi với mấy đứa trẻ ấy và cảm thấy rất vui thích. Trong một ngách hẹp giữa bức tường nhà tôi và hàng rào nhà Ốp-xi-an-ni-cốp có một cây du, một cây bồ đề và một bụi hương mộc rậm rạp. Nấp sau bụi cây đó, tôi khoét một lỗ hổng hình bán nguyệt ở hàng rào, mấy thằng bé, lần lượt từng đứa hay hai đứa một, lại gần và chúng tôi ngồi xổm hoặc quỳ xuống nói chuyện khe khẽ với nhau. Một đứa trong số ba anh em chúng phải luôn đứng canh để đề phòng ông đại tá bất chợt gặp chúng tôi.

Nội dung của đoạn văn trên là gì?

Nhân vật tôi và bọn trẻ nghĩ ra nhiều trò chơi thú vị.
Bất chấp lời cấm đoán của ông đại tá, bọn trẻ vẫn tìm cách chơi với nhau.
Nhân vật tôi kể lại những câu chuyện cổ tích cho bọn trẻ nghe.
Sự cấm đoán của ông đại tá đối với những đứa trẻ.
Câu 18

Chúng kể cho tôi nghe cuộc sống buồn tẻ của chúng, và những chuyện đó làm tôi buồn lắm; chúng kể cho tôi nghẹ về những con chim tôi bẫy được đang sống ra sao và nhiều chuyện trẻ con khác, nhưng tôi nhớ lại thì chưa bao giờ chúng nói một lời nào về bố và về dì ghẻ.

Câu văn trên thuộc loại nào?

Câu ghép có bốn vế câu.
Câu ghép có hai vế câu.
Câu ghép có ba vế câu.
Câu đơn có nhiều vị ngữ.
Câu 19

Tôi còn nhớ nó có đôi bàn tay nhỏ nhắn, những ngón tay thon thon và người mảnh dẻ, yếu tớt, cặp mắt rất sáng, nhưng dịu dàng như ánh sáng của những ngọn đèn trong nhà thờ.

Câu văn trên sử dụng phép tu từ gì?

So sánh.
Hoán dụ.
Điệp từ.
Nhân hóa.
Câu 20

Vì sao nhà văn không đặt tên cho những đứa trẻ?

Vì những đứa trẻ phải giấu tên của chúng.
Vì nhân vật tôi đã quên mất tên của những đứa trẻ.
Vì câu chuyện sẽ mang tính khái quát hơn.
Vì bản thân những đứa trẻ vốn không có tên.
Câu 21

Nhận định nào không phù hợp với nghệ thuật kể chuyện của Go-rơ-ki trong đoạn trích Những đứa trẻ?

Giọng điệu tự nhiên, thân mật.
Xây dựng tình huống độc đáo, bất ngờ.
Ngôn ngữ giản dị, tự nhiên, giàu hình ảnh.
Đan xen chuyện đời thường với truyện cổ tích.