Luyện tập

Câu 1

Dòng nào nêu đúng đặc điểm giọng văn của Nguyễn Ngọc Tư?

Đậm chất Nam Bộ, ngông nghênh, tài hoa.
Đậm chất Nam Bộ, nhẹ nhàng, đơn giản, bình dị.
Gân guốc, đanh thép, hào hùng, đậm chất Nam Bộ.
Trữ tình, lãng mạn, đậm chất Nam Bộ.
Câu 2

Nguyễn Ngọc Tư thường lựa chọn đề tài nào khi sáng tác?

Những câu chuyện mang tính tự sự.
Những câu chuyện đời thường.
Những vấn đề trọng đại của quốc gia.
Những vấn đề mang tính lịch sử.
Câu 3

Việc sử dụng ngôi kể thứ nhất trong văn bản Người mẹ vườn cau có tác dụng gì?

Câu chuyện khách quan, chân thực hơn.
Câu chuyện kịch tính hơn.
Câu chuyện linh hoạt, bao quát hơn.
Câu chuyện giàu ý nghĩa hơn.
Câu 4
NGƯỜI MẸ VƯỜN CAU (Nguyễn Ngọc Tư) Đề bài làm văn chỉ hai chữ "Người mẹ". Cô Hương bảo "Bình luận, chứng minh, hay miêu tả cách nào cũng được". Tôi cắn bút, nghĩ mãi bắt đầu như thế nào nhỉ? Ba tôi có rất nhiều mẹ, tôi cũng có lắm bà nội ở nhà cùng chú út. Nội ở Phố Đông, nội ở vườn cau, nội nào cũng già như nhau. Tôi nhớ khi còn nhỏ, ba dẫn về thăm nội vườn cau. Hôm đó, mưa nhiều, con đường từ dưới bến lên nhà, đất bùn lẹp nhẹp, tôi ngã oàng oạch. Nhà nội nhỏ xíu, mái lá đột tong tong. Đón ba, nội gầy gò, cười phô cả lợi. - Má tưởng con không về được, mưa gió tối trời vầy khéo cảm. Bà vuốt đầu tôi. - Tiên tổ mầy, sao mà giống cha quá vậy? Hôm ấy bà giỗ chú Sơn. Trên cái bàn thờ con con thấp lè tè kia đến ba chiếc lư đồng, cái nào cũng nghi ngút khói. Bữa giỗ chỉ vài ba bác canh chua cá rô đồng, mắm kho, bông súng. Chưa bao giờ tôi được ăn lại nghe ngon như thế. Ba gắp thức ăn cho bà, bà gắp thức ăn cho tôi, đôn hậu bảo. - Ăn cho mau lớn, con. Tạnh mưa, mọi người lục đục đến, họ kéo gàu xối ào ào ngoài hiên nước. Ai cũng gọi nội bằng Má, "Má Tư". "Má Tư" ơi ới. Tôi hỏi: - Ba ơi, sao nội đông con quá vậy? Ba cười bảo: - Tối, ba kể con nghe. Một chú quần vo tới gối, tay cầm lồng vỗ vai ba cười ha hả. - Tao biết chú mày về nên đem thịt rắn qua đây, tụi mình lai rai. Rồi chú quay lại: - Má ơi, cho tụi con vui một bữa với thằng Sơn nghen. Bà nội quấn lại cái khăn sờn lên tóc. - Rồi vợ mày chạy lại méc má cho mầy coi. Nội ôm tôi vào lòng, ngồi trên võng bố đưa kèn kẹt. Các chú thỉnh thoảng lại cười vang. Nội cũng cười, trông nội vui lắm, cái vui như thức dậy sau đêm dài vươn mình ngắm bình minh. Ba tôi cùng các chú nói chuyện huyên thuyên, toàn là chuyện ngày xưa. Chú Biểu quần vo tới gối, uống rượu tòn tọt, cười khà: - Tưởng đâu lũ mày quên má, quên hết tụi tao. Ba tôi lúc lắc đầu, ông rót ba ly rượu cúng trên bàn thờ quay lại hỏi: - Bát hương em Châu, bên chồng rước về hở má? - Ừ, bên nhà sui bảo, cho chúng nó có đôi. Bà nội dẫn tôi ra vườn, cái nắng sau mưa nồng ngả vàng pha sắc đỏ, những giọt nước còn đọng lại trên tán lá non. Ở đây cái gì cũng chín, từ trái mít, trái đu đủ, trái chanh, đến cả buồng cau. Trái chín đỏ lừ bên hông cau trắng muốt, tóc Nội cũng trắng phau phau, bà nắm tay tôi, bàn tay bà nhăn nheo, gân guốc. Đêm hôm ấy bà mắc mùng cho tôi ngủ, giường lạ ngủ không được. Ba kể hồi trước, ba cùng hai chú ở trên bàn thờ là đồng chí của nhau, các chú ấy hiên ngang và anh dũng lắm, ba bảo nội là một bà mẹ anh hùng. Tôi hơi bất ngờ, lẽ ra anh hùng phải là cao to, đẹp khỏe chứ! - Vậy nội có súng không ba? - Nội bán ve chai. - Bán ve chai cũng là anh hùng hở ba? - Ừ nội gánh giỏ đi đầu làng cuối xóm. Nội đưa thư cho ba, nội mang thức ăn, tin tức. Ba vuốt đầu tôi, cái tay nặng trịch. - Giá mà các chú ấy còn sống, bây giờ nội đã có cháu, đâu phải sống một mình. Tôi nghe gai gai người, nhớ cái dáng còm cõi, nụ cười phúc hậu, đôi mắt già nua nheo nheo. Trông ra ngoài, thấy bóng còng còn in trên vách, tôi nhổm dậy, "con ra ngủ với bà nghe ba". Ba tôi chuyển công tác lên tỉnh, nhà tôi dọn về phố khác. Mẹ nhắc ba: - Lâu rồi, anh không về thăm má "vườn cau". - Ôi dào, má ở dưới, mấy anh dưới lo. Một hôm, chú Biểu đến nhà, chú mang theo xâu ếch dài thiệt dài, bỗ bã: - Cái này má gởi cho mày, má biểu phải đem đến tận nhà. Mấy giỗ mày không về, má nhớ mày lắm. Sáng hôm qua má còn khoe vừa gặp mày trên vô tuyến. Rồi chú lắc đầu: - Lũ mày bạc làm sao đâu. Tối đó mưa xập xoài rả rích, ba tôi chong đèn ngồi rít thuốc, mẹ hỏi, ba bảo - "Uống rượu, ngủ không được". Món thịt ếch đầu mùa lịm trong lưỡi làm ba đau nhói. Ba rủ tôi. - Mai về nội vườn cau, con ha? Chẳng biết chốn ấy còn chín lừ quả ngọt, hương cau còn nồng nàn trắng xoá một góc trời, tóc nội chắc bạc nhiều hơn. Lúc tôi về, thế nào bà cũng giúi cho tôi nhiều quả chín mang về biếu mẹ, xâu ếch biếu ba. Thứ thức ăn mà không có hương vị cao lương nào thay thế được, dù bây giờ ba tôi xuống ngựa lên xe. Bài văn được 4 điểm, lời phê cũng ngắn gọn như đề bài, "nghèo ý" tôi viết "Mẹ là người sinh ra em, nuôi em lớn, ngày thường mẹ nấu cơm em ăn, giặt đồ em mặc". Bọn con Hải, Lam chọc ghẹo mãi, tôi chống chê - "làm sao viết về mẹ bằng mấy dòng được, phải không?". (Xa xóm mũi, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2016)

Đề tài của văn bản Người mẹ vườn cau là gì?

Người mẹ.
Đất nước.
Quê hương.
Người lính.
Câu 5

Dòng nào nhận xét đúng về cốt truyện của văn bản Người mẹ vườn cau?

Kịch tính, cao trào.
Đơn giản, bình dị.
Châm biếm, trào phúng.
Li kì, hấp dẫn.
Câu 6

Tình huống nào đã khơi gợi "tôi" nhớ về hình ảnh "người mẹ vườn cau"?

Cô giáo giao bài tập làm văn.
"Tôi" bâng quơ nhớ về người bà.
Gia đình "tôi" ngắm nhìn vườn cau.
"Tôi" về quê thăm họ hàng.
Câu 7

Dòng nào chứa toàn từ ngữ địa phương trong văn bản Người mẹ vườn cau?

lè tè, nghi ngút, lai rai, tong tong, gân guốc, nhăn nheo.
vo, tao, khéo, rước, cúng, bữa, quấn.
mầy, má, vầy, méc, sui, mùng, tụi mình.
xập xoài, nheo nheo, cao lương, trịch, vô tuyến.
Câu 8

Giải nghĩa một số từ tượng hình, tượng thanh trong văn bản Người mẹ vườn cau bằng cách nối.

Câu 9

Vì sao người mẹ trong văn bản được gọi là "người mẹ vườn cau"?

Mẹ sống ở vườn cau.
Quê cũ của mẹ có nhiều vườn cau.
Mẹ làm nghề bán cau.
Mẹ hay tưởng tượng mình có một vườn cau.
Câu 10

Dòng nào nhận xét đúng về nhan đề văn bản Người mẹ vườn cau?

Tên sự kiện trong văn bản.
Tên nhân vật chính trong văn bản.
Tên địa danh trong văn bản.
Tên hiện tượng trong văn bản.
Câu 11

Chi tiết nào cho thấy mẹ của nhân vật "tôi" là người sống ân tình?

Gửi cho má vườn cau món thịt ếch.
Nhắc ba lâu rồi không về thăm má vườn cau.
Cùng hai ba con về thăm má vườn cau.
Biếu má vườn cau rất nhiều quả chín.
Câu 12

Em hiểu thế nào về câu nói "Lũ mầy bạc làm sao đâu." của chú Biểu?

Ca ngợi tình cảm, tấm lòng ba dành cho nội.
Khẳng định tấm lòng, tình cảm của nội dành cho ba.
Ngầm trách nội sao mà sống nặng ân tình như vậy.
Trách ba lâu không về thăm nội trong khi nội vẫn nhớ thương ba.
Câu 13

Vì sao "Món thịt ếch đầu mùa lịm trong lưỡi làm ba tôi đau nhói"?

Ba hối hận vì đã không tiếp đãi chú Biểu tử tế.
Chú Biểu gợi nhắc lại quá khứ chiến đấu đầy gian khổ.
Món thịt ếch của "người mẹ vườn cau" không còn ngon như trước nữa.
Ba đau nhói khi nghĩ về sự vô tâm của mình bấy lâu nay.
Câu 14

Văn bản Người mẹ vườn cau gửi gắm đến bạn đọc thông điệp gì?

Cần sống theo đạo lí "uống nước nhớ nguồn".
Luôn giữ gìn văn hoá truyền thống dân tộc.
Cần sống giản dị, chân chất, mộc mạc.
Trân trọng tình cảm gia đình.
Câu 15

Dòng nào nhận xét đúng về ngôn ngữ trong văn bản Người mẹ vườn cau?

Đậm màu sắc Tây Bắc.
Đậm màu sắc Tây Nguyên.
Đậm màu sắc Nam Bộ.
Đậm màu sắc miền Trung.