doacghcmai
Giới thiệu về bản thân
còn nhé
Chu vi hình tròn là :
7/2 x 3,14 = 10,99 (cm)
mẹ t dọa ma nằm cạnh mình á
hỏi nhé, ai dạy nó bơi -))
uhm
Bài thơ "Tháng giêng của bé" của nhà thơ Đỗ Quang Huỳnh là một bức tranh mùa xuân tuyệt đẹp, đong đầy sự tinh khôi và nhựa sống qua góc nhìn hồn nhiên của tuổi thơ. Mở đầu tác phẩm, không gian làng quê hiện lên với cái lạnh nhẹ nhàng khi "Đồng làng vương chút heo may". Dù vậy, cái rét không làm cảnh vật ủ ê mà ngược lại, đó là thời điểm vạn vật bừng tỉnh sau giấc ngủ đông dài. Bằng thể thơ lục bát nhịp nhàng cùng nghệ thuật nhân hóa tài tình, tác giả đã thổi hồn vào từng vạn vật: mầm cây cựa quậy "tỉnh giấc", không gian xôn xao "vườn đầy tiếng chim", còn hạt mưa xuân tinh nghịch thì "mải miết trốn tìm" trong không trung. Ấn tượng nhất là hai hình ảnh cây đào và cây quất ở sân nhà. Cây đào trước cửa như một đứa trẻ ngơ ngác "lim dim mắt cười" khi thấy nụ hoa chớm nở, còn cây quất thì cần mẫn "gom từng hạt nắng rơi" để chắt chiu làm thành những quả chín vạt—những "mặt trời vàng mơ" lung linh ấm áp. Cách so sánh độc đáo ấy không chỉ tả thực vẻ đẹp ngọt ngào của trái chín mà còn gợi ra không khí hân hoan, tràn đầy hy vọng của ngày Tết. Khép lại bài thơ, câu hỏi tu từ "Tháng giêng đến tự bao giờ?" vang lên đầy ngỡ ngàng, nối tiếp bằng hình ảnh "Đất trời viết tiếp bài thơ ngọt ngào" như một lời reo vui trước sự tuần hoàn kỳ diệu của thiên nhiên. Tác phẩm không chỉ thu hút bởi ngôn từ trong trẻo, giàu hình ảnh mà còn gieo vào lòng em tình yêu thiên nhiên thiết tha và niềm tự hào, gắn bó sâu sắc với khung cảnh bình yên của quê hương mỗi độ xuân về.
Đoạn văn cảm nghĩ về bài thơ (Dành cho học sinh Cấp 2)
Bài thơ "Tháng giêng của bé" của nhà thơ Đỗ Quang Huỳnh đã gợi lên trong lòng người đọc một bức tranh xuân nơi quê nhà vừa tinh khôi, trong trẻo lại tràn đầy sức sống. Bằng thể thơ lục bát nhịp nhàng, êm ái cùng nghệ thuật nhân hóa tài tình, tác giả đã thổi tâm hồn vào từng cảnh vật. Tháng Giêng gõ cửa khi đồng làng vẫn còn "vương chút heo may", nhưng vạn vật đã bừng tỉnh sau một giấc ngủ đông dài: "mầm cây tỉnh giấc", "vườn đầy tiếng chim", hạt mưa xuân thì tinh nghịch "mải miết trốn tìm". Ấn tượng nhất là hình ảnh cây đào "lim dim mắt cười" hân hoan đón Tết và cây quất biết "gom từng hạt nắng rơi" để thắp lên những chùm quả vàng ươm như "những mặt trời vàng mơ". Cảnh vật thiên nhiên không hề vô giác mà hiện lên như những người bạn tuổi thơ ngây thơ, ngộ nghĩnh. Khép lại bài thơ, câu hỏi tu từ "Tháng giêng đến tự bao giờ?" đã diễn tả trọn vẹn sự ngỡ ngàng, reo vui và niềm hạnh phúc dạt dào của tác giả trước bước đi kỳ diệu của đất trời. Tác phẩm không chỉ miêu tả vẻ đẹp của mùa xuân đầu năm mà còn gieo vào lòng em tình yêu thiên nhiên sâu sắc và lòng trân trọng những khoảnh khắc bình yên, ngọt ngào của quê hương.