Dương Thị Ngọc Ánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Ngọc Ánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Nhân vật “tôi” trong văn bản thể hiện một tình yêu tha thiết đối với ẩm thực truyền thống, đặc biệt là bánh đậu. Đó không chỉ là sự yêu thích đơn thuần mà còn là nỗi nhớ, sự trân trọng những hương vị xưa cũ gắn với tuổi thơ. Tác giả tinh tế cảm nhận từng đặc điểm của bánh: từ độ mịn, độ béo đến hương thơm tự nhiên của đậu xanh. Qua cách so sánh, nhận xét từng hiệu bánh, có thể thấy “tôi” là người sành ăn nhưng cũng rất chân thành, giản dị trong sở thích. Đặc biệt, tình yêu ấy còn thể hiện ở việc đề cao sự nguyên bản, không bị pha tạp bởi những hương liệu hiện đại. Nhân vật “tôi” trân trọng giá trị truyền thống và mong muốn giữ gìn những nét tinh túy ấy như một phần không thể thiếu của đời sống văn hóa.

Câu 2. Trong xã hội hiện đại, việc giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Bản sắc văn hoá là những giá trị đặc trưng, riêng biệt của mỗi dân tộc, được hình thành và bồi đắp qua hàng nghìn năm lịch sử. Đó có thể là phong tục tập quán, trang phục, ngôn ngữ, ẩm thực hay lối sống. Khi xã hội ngày càng hội nhập và phát triển, các nền văn hoá có sự giao thoa mạnh mẽ, nếu không có ý thức giữ gìn, bản sắc dân tộc rất dễ bị mai một hoặc hòa tan. Giữ gìn bản sắc văn hoá giúp mỗi dân tộc khẳng định được bản lĩnh và vị thế của mình trên trường quốc tế. Một đất nước không chỉ phát triển về kinh tế mà còn cần có chiều sâu văn hoá để tạo nên sức hút riêng. Đồng thời, bản sắc văn hoá còn là sợi dây gắn kết cộng đồng, giúp con người hiểu về cội nguồn, từ đó thêm yêu quê hương, đất nước. Những giá trị truyền thống như áo dài, tiếng Việt hay các món ăn dân tộc chính là niềm tự hào cần được bảo tồn và phát huy. Tuy nhiên, giữ gìn bản sắc văn hoá không có nghĩa là bảo thủ, khép kín. Trong thời đại mới, chúng ta cần biết chọn lọc, tiếp thu tinh hoa văn hoá nhân loại, đồng thời vẫn giữ vững những giá trị cốt lõi của dân tộc. Mỗi cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần có ý thức tìm hiểu, trân trọng và lan tỏa văn hoá truyền thống qua những hành động thiết thực như học tập lịch sử, giữ gìn tiếng nói, mặc trang phục truyền thống trong các dịp quan trọng hay quảng bá ẩm thực Việt Nam. Tóm lại, giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc là nhiệm vụ cần thiết và lâu dài. Đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào của mỗi người dân trong hành trình hội nhập và phát triển.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: biểu cảm

Câu 2. Biện pháp tu từ được sử dụng: So sánh: “bột nhỏ như phấn”, “bật ra ngoài như làn khói”. → Tác dụng: làm nổi bật đặc điểm của bánh đậu (mịn, khô, nhẹ) và gợi hình ảnh sinh động, giàu cảm xúc.

Câu 3. Đề tài: Bánh đậu (đặc sản truyền thống, đặc biệt là bánh đậu Hải Dương và Hà Nội). Chủ đề: Ca ngợi hương vị giản dị, tinh khiết của bánh đậu truyền thống; đồng thời thể hiện tình cảm trân trọng, nâng niu những giá trị ẩm thực xưa.

Câu 4. Cái “tôi” của tác giả: Thể hiện sự khách quan, tinh tế khi đánh giá các loại bánh. Tôn trọng sự đa dạng, không áp đặt ý kiến cá nhân. → Cho thấy tác giả là người sành ăn, có gu thẩm mỹ và thái độ khiêm nhường.

Câu 5. Trong thời đại ngày nay, việc giữ gìn hương vị truyền thống là vô cùng quan trọng. Những món ăn như bánh đậu không chỉ là thực phẩm mà còn là nét văn hóa dân tộc. Nếu chạy theo thị hiếu hiện đại mà làm mất đi hương vị nguyên bản thì giá trị truyền thống sẽ dần mai một. Vì vậy, cần trân trọng, bảo tồn cách chế biến xưa, đồng thời giới thiệu rộng rãi để thế hệ trẻ hiểu và yêu hơn. Giữ gìn hương vị truyền thống cũng chính là giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.

Văn bản đề cập đến sự đa dạng của các loại ghe xuồng ở Nam Bộ, tác gải chỉ ra các đặc điểm và tác dụng cụ thể của các loại ghe, xuồng Nam Bộ

Văn bản đề cập đến việc sử lí các phương tiện giao thông, người điều khiển phương tiện vi phạm

Trong cuộc sống, có những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình những hi sinh vô cùng lớn lao. Nhân vật dì Bảy trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ bình dị, chân chất nhưng giàu tình yêu thương. Dì lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ hi sinh cho những người thân yêu mà không một lời than vãn. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà, kiên nhẫn đợi chờ, gợi lên trong em một nỗi xót xa khó tả. Đó không chỉ là sự chờ đợi đơn thuần, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương bền bỉ, thủy chung. Điều khiến em cảm động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của dì. Dì không đòi hỏi được đáp lại, cũng không mong ai thấu hiểu. Dì chấp nhận tất cả bằng một tấm lòng bao dung. Chính sự lặng lẽ ấy lại làm cho tình cảm của dì trở nên cao quý hơn bao giờ hết. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống vẫn có rất nhiều con người âm thầm hi sinh vì người khác. Họ giống như những ngọn đèn nhỏ, không rực rỡ nhưng luôn tỏa sáng ấm áp. Dì Bảy đã để lại trong em một bài học sâu sắc về tình yêu thương và sự hi sinh. Em tự nhủ phải biết trân trọng những người thân xung quanh mình, bởi có thể họ cũng đang âm thầm hi sinh vì em mỗi ngày.

Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy hoặc cô giáo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Với em, người em yêu quý nhất là cô giáo chủ nhiệm của mình. Cô không chỉ là người dạy em kiến thức mà còn là người luôn quan tâm, yêu thương và giúp đỡ em trong cuộc sống. Mỗi khi em gặp khó khăn trong học tập, cô luôn nhẹ nhàng chỉ bảo, động viên em cố gắng hơn. Điều em ấn tượng nhất ở cô là sự tận tụy và lòng yêu nghề. Dù công việc bận rộn, cô vẫn luôn dành thời gian quan tâm đến từng học sinh. Có những lúc em mắc lỗi, cô không trách mắng nặng lời mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp em nhận ra sai lầm. Những lời dạy của cô không chỉ giúp em học tốt hơn mà còn giúp em trở thành người tốt hơn. Cô giống như người mẹ thứ hai, luôn dõi theo và che chở cho chúng em. Em cảm thấy thật may mắn khi được học cô. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để không phụ lòng cô và luôn ghi nhớ những bài học quý giá mà cô đã dạy.

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ vĩ đại mà em luôn kính trọng và biết ơn. Đặc biệt, việc Bác ra đi tìm đường cứu nước đã khiến em vô cùng xúc động và khâm phục. Năm 1911, khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ, Bác đã quyết định rời quê hương để tìm con đường giải phóng dân tộc. Đó là một quyết định vô cùng dũng cảm. Bác ra đi với hai bàn tay trắng, mang theo khát vọng cháy bỏng vì độc lập tự do cho Tổ quốc. Điều làm em cảm phục nhất chính là ý chí kiên cường và tinh thần hi sinh của Bác. Trong suốt hành trình bôn ba khắp thế giới, Bác đã trải qua biết bao khó khăn, gian khổ. Nhưng dù ở đâu, làm công việc gì, Bác vẫn luôn hướng về quê hương, về nhân dân Việt Nam. Sự ra đi của Bác không chỉ là một chuyến đi, mà là bước ngoặt lớn của lịch sử dân tộc. Nhờ có Bác, đất nước ta mới tìm được con đường đúng đắn để giành lại độc lập. Nghĩ về Bác, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh to lớn của Bác và các thế hệ đi trước.

Trong cuộc sống, có những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình những hi sinh vô cùng lớn lao. Nhân vật dì Bảy trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ bình dị, chân chất nhưng giàu tình yêu thương. Dì lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ hi sinh cho những người thân yêu mà không một lời than vãn. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà, kiên nhẫn đợi chờ, gợi lên trong em một nỗi xót xa khó tả. Đó không chỉ là sự chờ đợi đơn thuần, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương bền bỉ, thủy chung. Điều khiến em cảm động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của dì. Dì không đòi hỏi được đáp lại, cũng không mong ai thấu hiểu. Dì chấp nhận tất cả bằng một tấm lòng bao dung. Chính sự lặng lẽ ấy lại làm cho tình cảm của dì trở nên cao quý hơn bao giờ hết. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống vẫn có rất nhiều con người âm thầm hi sinh vì người khác. Họ giống như những ngọn đèn nhỏ, không rực rỡ nhưng luôn tỏa sáng ấm áp. Dì Bảy đã để lại trong em một bài học sâu sắc về tình yêu thương và sự hi sinh. Em tự nhủ phải biết trân trọng những người thân xung quanh mình, bởi có thể họ cũng đang âm thầm hi sinh vì em mỗi ngày.

Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy hoặc cô giáo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Với em, người em yêu quý nhất là cô giáo chủ nhiệm của mình. Cô không chỉ là người dạy em kiến thức mà còn là người luôn quan tâm, yêu thương và giúp đỡ em trong cuộc sống. Mỗi khi em gặp khó khăn trong học tập, cô luôn nhẹ nhàng chỉ bảo, động viên em cố gắng hơn. Điều em ấn tượng nhất ở cô là sự tận tụy và lòng yêu nghề. Dù công việc bận rộn, cô vẫn luôn dành thời gian quan tâm đến từng học sinh. Có những lúc em mắc lỗi, cô không trách mắng nặng lời mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp em nhận ra sai lầm. Những lời dạy của cô không chỉ giúp em học tốt hơn mà còn giúp em trở thành người tốt hơn. Cô giống như người mẹ thứ hai, luôn dõi theo và che chở cho chúng em.

Em cảm thấy thật may mắn khi được học cô. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để không phụ lòng cô và luôn ghi nhớ những bài học quý giá mà cô đã dạy.

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ vĩ đại mà em luôn kính trọng và biết ơn. Đặc biệt, việc Bác ra đi tìm đường cứu nước đã khiến em vô cùng xúc động và khâm phục. Năm 1911, khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ, Bác đã quyết định rời quê hương để tìm con đường giải phóng dân tộc. Đó là một quyết định vô cùng dũng cảm. Bác ra đi với hai bàn tay trắng, mang theo khát vọng cháy bỏng vì độc lập tự do cho Tổ quốc. Điều làm em cảm phục nhất chính là ý chí kiên cường và tinh thần hi sinh của Bác. Trong suốt hành trình bôn ba khắp thế giới, Bác đã trải qua biết bao khó khăn, gian khổ. Nhưng dù ở đâu, làm công việc gì, Bác vẫn luôn hướng về quê hương, về nhân dân Việt Nam. Sự ra đi của Bác không chỉ là một chuyến đi, mà là bước ngoặt lớn của lịch sử dân tộc. Nhờ có Bác, đất nước ta mới tìm được con đường đúng đắn để giành lại độc lập. Nghĩ về Bác, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh to lớn của Bác và các thế hệ đi trước.