tai sao toi thuong cau

Giới thiệu về bản thân

Ba ngày trước. Phu nhân Lâm cuối cùng cũng tìm được cô con gái thất lạc suốt mười tám năm. Khi nhìn thấy Lâm An Nhiên, bà đã bật khóc. Đôi mắt. Khuôn mặt. Ngay cả chiếc bớt nhỏ sau tai. Mọi thứ đều giống hệt bà lúc trẻ. Nhưng trước khi kết quả ADN được gửi đến, một báo cáo khác lại xuất hiện. Người được xác nhận là con gái ruột của Lâm gia... Lại là Lâm Nhược Vy. Phu nhân Lâm hoàn toàn tin tưởng kết quả đó. Vì vậy, bà quyết định tổ chức một buổi tiệc long trọng để công bố thân phận của Nhược Vy. Còn An Nhiên... Từ đầu đến cuối chỉ được sắp xếp ở trong biệt thự phía sau. Không ai quan tâm. Không ai hỏi han. Giống như một vị khách xa lạ. Tối hôm đó. Buổi tiệc của Lâm gia diễn ra vô cùng náo nhiệt. Phu nhân Lâm nắm tay Nhược Vy bước lên sân khấu. Trong ánh đèn rực rỡ, bà xúc động tuyên bố: "Hôm nay tôi muốn chia sẻ một tin vui với mọi người." "Sau mười tám năm tìm kiếm." "Lâm gia cuối cùng cũng tìm được con gái ruột của mình." Tiếng vỗ tay vang lên. Nhược Vy mỉm cười rạng rỡ. Phu nhân Lâm nhìn cô ta bằng ánh mắt yêu thương. "Con bé chính là..." "Lâm Nhược Vy." Cả hội trường lập tức bùng nổ. Nhưng đúng lúc ấy. Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ phía sau. "Vậy còn tôi là ai?" Nụ cười trên mặt phu nhân Lâm cứng lại. Mọi người đồng loạt quay đầu. Lâm An Nhiên đang đứng ở cửa đại sảnh. Ánh mắt bình tĩnh nhìn lên sân khấu. Trên tay cô là một tập hồ sơ vừa được chuyển đến cách đây mười phút. Kết quả ADN thật. Cũng là thứ đủ để phá hủy toàn bộ buổi tiệc này. Đại sảnh im phăng phắc. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm An Nhiên. Phu nhân Lâm vô thức siết chặt tay Nhược Vy. "An Nhiên... con đang làm gì vậy?" An Nhiên chậm rãi bước tới. Tiếng giày cao gót vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Mỗi bước chân đều như giẫm lên trái tim của những người có mặt. Cô dừng lại trước sân khấu. Đưa tập hồ sơ trong tay lên. "Con chỉ muốn hỏi một câu." "Nếu bà đã tìm thấy con." "Vì sao hôm nay người đứng cạnh bà lại là cô ấy?" Sắc mặt phu nhân Lâm trắng bệch. Nhược Vy lập tức chen vào: "Chị An Nhiên, em biết chị không chấp nhận được sự thật, nhưng..." "Báo cáo ADN đã chứng minh tất cả rồi." An Nhiên nhìn cô ta. Ánh mắt lạnh đến đáng sợ. "Vậy sao?" Cô mở tập hồ sơ. Lấy ra một tờ giấy. "Nếu thế thì giải thích cho tôi biết." "Vì sao bệnh viện lại vừa gửi lại kết quả kiểm tra này?" Trái tim Nhược Vy đập mạnh. Một cảm giác bất an đột nhiên dâng lên. An Nhiên đặt bản báo cáo lên bàn. "Đây mới là kết quả ADN gốc." "Mẫu đối chiếu số một: Lâm Quốc Thành." "Mẫu đối chiếu số hai: Lâm phu nhân." "Kết luận..." Giọng cô dừng lại. Cả hội trường như nín thở. "...Lâm An Nhiên có quan hệ huyết thống trực hệ với hai người." Ầm! Tiếng bàn tán lập tức nổ tung. "Không thể nào!" "Vậy Nhược Vy là ai?" "Chuyện gì đang xảy ra thế này?" Phu nhân Lâm run rẩy cầm lấy bản báo cáo. Đôi tay bà không ngừng rung lên. Từng dòng chữ hiện rõ trước mắt. Dấu xác nhận. Con dấu bệnh viện. Mọi thứ đều là thật. "Không..." "Không thể nào..." Nhược Vy lao tới. Giật lấy bản báo cáo. Chỉ nhìn một cái. Sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch. Không thể. Cô ta đã chắc chắn mọi thứ được xử lý sạch sẽ. Tại sao vẫn còn bản gốc? Lúc đó. Một giọng nói già nua vang lên từ cửa đại sảnh. "Vì tôi giữ lại." Mọi người đồng loạt quay đầu. Một ông lão mặc áo blouse trắng bước vào. Nhìn thấy người đó, sắc mặt Nhược Vy hoàn toàn sụp đổ. Bác sĩ Trần. Người phụ trách vụ trao nhầm trẻ sơ sinh năm đó. Ông lão nhìn thẳng Nhược Vy. "Con tưởng mình đã mua chuộc được tất cả sao?" "Tôi đã nghỉ hưu." "Nhưng lương tâm tôi vẫn còn." Cả hội trường chết lặng. Nhược Vy lùi lại một bước. Rồi thêm một bước. "Không..." "Ông đang nói dối." Bác sĩ Trần lấy ra một chiếc USB. "Toàn bộ giao dịch chuyển tiền." "Bản ghi âm cuộc gọi." "Và camera bệnh viện." "Tôi đều đã giao cho cảnh sát." Câu nói vừa dứt. Tiếng còi xe vang lên bên ngoài biệt thự. Ánh đèn đỏ xanh phản chiếu qua cửa kính. Nhược Vy đứng chết trân tại chỗ. Cô ta biết. Mọi thứ đã kết thúc. Nhưng đúng lúc đó. An Nhiên lại lên tiếng. "Khoan đã." Cả hội trường ngơ ngác nhìn cô. Ngay cả cảnh sát vừa bước vào cũng khựng lại. An Nhiên nhìn Nhược Vy. Giọng nói bình thản. "Tôi có một câu hỏi." "Tại sao cô phải làm vậy?" Lần đầu tiên kể từ khi buổi tiệc bắt đầu. Nhược Vy bật cười. Tiếng cười vừa chua chát vừa điên cuồng. "Tại sao ư?" "Cô thật sự không biết sao?" Ánh mắt cô ta đỏ hoe. "Vì tôi đã sống ở Lâm gia mười tám năm." "Tôi gọi họ là cha mẹ suốt mười tám năm." "Tôi yêu họ." "Tôi sợ mất tất cả." Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. "Còn cô..." "Cô chỉ cần xuất hiện." "Là có thể cướp đi mọi thứ của tôi." Đại sảnh chìm trong im lặng. Nhưng An Nhiên chỉ nhìn cô ta thật lâu. Rồi khẽ lắc đầu. "Tôi chưa từng muốn cướp thứ gì." "Tôi chỉ lấy lại thứ vốn thuộc về mình." Nhược Vy đứng bất động. Còn phu nhân Lâm... Nước mắt đã lăn dài trên má. Bởi đến lúc này bà mới nhận ra. Người bị bà bỏ rơi thêm một lần nữa. Chính là cô con gái ruột mà bà đã tìm kiếm suốt mười tám năm. Cả đại sảnh chìm trong im lặng. Không ai ngờ buổi tiệc nhận thân lại kết thúc theo cách này. Phu nhân Lâm bước xuống sân khấu. Đôi mắt đỏ hoe. Bà run rẩy đi tới trước mặt An Nhiên. "Con..." "Mẹ xin lỗi." Đó là câu đầu tiên bà nói với cô kể từ khi tìm thấy cô. An Nhiên đứng yên. Không né tránh. Nhưng cũng không đáp lại. Mười tám năm xa cách. Ba ngày bị bỏ quên trong chính ngôi nhà của mình. Đâu phải chỉ một câu xin lỗi là có thể bù đắp. Phu nhân Lâm bật khóc. Bà muốn ôm lấy con gái. Nhưng khi nhìn thấy sự xa cách trong mắt An Nhiên, đôi tay bà lại cứng đờ giữa không trung. Đúng lúc ấy, chủ tịch Lâm lên tiếng. "Được rồi." "Chuyện hôm nay đến đây thôi." Ông nhìn về phía cảnh sát. "Đưa Nhược Vy đi." Nhược Vy toàn thân run lên. "Cha..." Chủ tịch Lâm nhắm mắt. Lần đầu tiên ông không nhìn cô ta. "Từ hôm nay trở đi, cô không còn là người của Lâm gia nữa." Một câu nói khiến sắc mặt Nhược Vy trắng bệch. Cô ta bật cười. Tiếng cười đầy tuyệt vọng. "Không còn là người của Lâm gia?" "Con gọi hai người là cha mẹ suốt mười tám năm." "Con chăm sóc bà nội khi bà bệnh." "Con học hành, cố gắng, sống theo mọi kỳ vọng của Lâm gia." "Giờ chỉ một câu nói..." "Là phủ nhận tất cả sao?" Không ai trả lời được. Ngay cả những vị khách đứng xem cũng bắt đầu dao động. Bởi những gì Nhược Vy nói không hoàn toàn sai. Dù cô ta có lỗi. Nhưng mười tám năm tình cảm cũng là thật. Đúng lúc ấy. An Nhiên đột nhiên lên tiếng. "Thả cô ấy đi." Tất cả mọi người đều sững sờ. Ngay cả Nhược Vy cũng ngẩng đầu nhìn cô. "Cô nói gì?" An Nhiên bình thản đáp: "Tôi không muốn nhìn thấy cô vào tù." "Nếu không phải vì cô." "Tôi sẽ không có ngày hôm nay." Nhược Vy cười lạnh. "Cô đang thương hại tôi?" "Không." An Nhiên nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Tôi chỉ không muốn lãng phí thời gian vào một người đã thua." Một câu nói. Khiến sắc mặt Nhược Vy lập tức cứng đờ. Bởi cô ta biết. Điều đáng sợ nhất không phải sự căm ghét. Mà là sự thờ ơ. An Nhiên từ đầu đến cuối chưa từng xem cô ta là đối thủ. Đúng lúc ấy. Tần Dịch Hàn bước nhanh vào đại sảnh. "Tiểu thư." Ánh mắt anh trở nên nghiêm trọng. "Có chuyện rồi." An Nhiên khẽ nhíu mày. "Chuyện gì?" Tần Dịch Hàn đưa điện thoại tới trước mặt cô. "Mười phút trước." "Tập đoàn Lâm Thị bị người khác thu mua 35% cổ phần trên thị trường." Sắc mặt chủ tịch Lâm lập tức thay đổi. "Cái gì?" Tần Dịch Hàn tiếp tục. "Đối phương còn đang tiếp tục gom cổ phiếu." "Nếu vượt quá 51%..." Anh dừng lại. Cả đại sảnh đều hiểu điều đó có nghĩa gì. Lâm gia có thể mất quyền kiểm soát tập đoàn bất cứ lúc nào. Không khí vừa dịu xuống lại lần nữa đóng băng. Chủ tịch Lâm siết chặt nắm tay. "Ai làm?" Tần Dịch Hàn nhìn màn hình. Rồi chậm rãi đọc ra một cái tên. Một cái tên khiến ngay cả An Nhiên cũng khẽ nheo mắt. "Người đứng sau là..." "Ôn gia." "Ôn gia?" Chủ tịch Lâm biến sắc. Toàn bộ đại sảnh lập tức xôn xao. Ở Hải Thành, không ai không biết Ôn gia. Đó là một thế lực còn lớn hơn cả Lâm gia. Nhiều năm qua, hai bên vẫn luôn giữ khoảng cách, chưa từng xảy ra xung đột trực tiếp. Vậy tại sao hôm nay Ôn gia lại đột ngột ra tay? Chủ tịch Lâm nhìn Tần Dịch Hàn. "Có điều tra được người phụ trách không?" Tần Dịch Hàn im lặng vài giây. Sau đó đưa điện thoại cho ông. "Người ký lệnh thu mua..." "Là Ôn Cảnh Thần." Cả hội trường hít một ngụm khí lạnh. Ôn Cảnh Thần. Người thừa kế duy nhất của Ôn gia. Một nhân vật nổi tiếng lạnh lùng và quyết đoán trong giới thương nghiệp. Chủ tịch Lâm cau mày. "Lâm gia chưa từng đắc tội với cậu ta." Đúng lúc ấy. Một giọng nói trầm thấp vang lên từ cửa chính. "Thật sao?" Cửa đại sảnh bị đẩy mở. Một người đàn ông cao lớn bước vào. Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo. Khí chất mạnh mẽ khiến toàn bộ không gian như lặng đi. Phía sau anh là hàng chục vệ sĩ mặc đồ đen. Ôn Cảnh Thần. Người thật xuất hiện. Sắc mặt chủ tịch Lâm lập tức trở nên khó coi. "Cậu Ôn." Ôn Cảnh Thần không nhìn ông. Ánh mắt anh xuyên qua đám đông. Dừng lại trên người An Nhiên. Trong khoảnh khắc ấy. Đôi mắt lạnh lùng bỗng dịu đi vài phần. Anh chậm rãi bước tới. Dừng trước mặt cô. "Tôi đến muộn." Cả đại sảnh chết lặng. An Nhiên nhìn anh. "Công việc xong rồi?" Ôn Cảnh Thần khẽ gật đầu. "Ừ." "Thu mua được 38% rồi." Giọng điệu bình thản như đang nói chuyện thời tiết. Nhưng những người xung quanh lại nghe đến tê cả da đầu. An Nhiên chỉ nhàn nhạt đáp: "Chậm hơn dự kiến." Khóe môi Ôn Cảnh Thần hơi cong lên. "Lần sau sẽ nhanh hơn." Mọi người: "..." Chủ tịch Lâm cảm thấy đầu óc mình như ngừng hoạt động. Ông nhìn An Nhiên. Rồi nhìn Ôn Cảnh Thần. Một suy nghĩ đáng sợ dần xuất hiện. "Chờ đã..." "Thu mua Lâm Thị..." "Có liên quan đến cô?" Đại sảnh lập tức im bặt. Tất cả đều nhìn về phía An Nhiên. Cô đứng đó. Vẫn là bộ quần áo đen đơn giản. Vẫn là dáng vẻ bình tĩnh từ đầu đến cuối. Sau vài giây im lặng. An Nhiên khẽ nâng mắt. Lần đầu tiên kể từ khi bước vào buổi tiệc, cô nở một nụ cười. "Tôi quên giới thiệu." "Tôi họ Lâm." "Nhưng tôi cũng là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Thiên Khải." Ầm! Cả đại sảnh hoàn toàn nổ tung. Bởi ai cũng biết. Tập đoàn Thiên Khải... Chính là đối thủ lớn nhất của cả Lâm gia lẫn Ôn gia trong suốt năm năm qua.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

ấn cái tài khoản mà bạn muốn tìm trên google nó khắc ra á bn

Những gì bạn vừa nói phản ánh tư duy và trình độ giáo dục của chính bạn chứ không phải giá trị của đất nước tôi".


học giỏi thíiiii việt anh 🙃🙃


Bài làm

Vào thứ Hai tuần trước, trường em đã tưng bừng tổ chức "Hội khỏe Phù Đổng" năm học 2023 - 2024. Đây là một hoạt động văn hóa, thể thao lớn mà em có dịp trực tiếp tham gia và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc.

​Ngay từ sáng sớm, sân trường đã rực rỡ cờ hoa và biểu ngữ. Sau lễ khai mạc trang nghiêm là phần diễu hành của các khối lớp. Không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết khi các cuộc thi đấu bắt đầu diễn ra. Ở góc sân bên phải là cuộc thi kéo co kịch tính giữa lớp 6A và 6B, tiếng hò reo cổ vũ vang động cả một góc trời. Ở giữa sân, các bạn vận động viên điền kinh đang tập trung cao độ cho đường chạy tiếp sức. Em cùng các bạn trong lớp đã cùng nhau cổ vũ hết mình cho đội nhà, tạo nên một bầu không khí vô cùng đoàn kết và vui vẻ.

Sự kiện kết thúc bằng lễ trao giải vào cuối buổi chiều. Tuy lớp em không giành được giải nhất nhưng ai nấy đều nở nụ cười hạnh phúc vì đã được thi đấu hết mình. Hội khỏe không chỉ là dịp để chúng em rèn luyện sức khỏe mà còn giúp tình bạn thêm gắn kết. Đây thực sự là một kỷ niệm đẹp trong những năm tháng học trò của em dưới mái trường thân yêu.

Câu 9: ​Biện pháp tu từ: So sánh. ​Chỉ ra: Quả lúc đầu bằng "ngón tay út", sau đó như "con chuột", rồi như "con lợn con". ​Tác dụng: * Làm cho sự phát triển của quả trở nên sinh động, cụ thể và dễ hình dung hơn đối với người đọc. ​Thể hiện sự quan sát tỉ mỉ và niềm vui sướng, hồi hộp của hai vợ chồng khi chứng kiến thành quả lao động của mình lớn lên từng ngày.

​Câu 10:

Bài làm

​Trong cuộc sống, nghịch cảnh là điều khó tránh khỏi, nhưng quan trọng nhất là cách chúng ta đối mặt với nó. Thay vì than vãn hay buông xuôi, mỗi người cần giữ cho mình một thái độ bình tĩnh và suy nghĩ tích cực. Giống như chú lừa bị rơi xuống giếng, chúng ta nên coi khó khăn là những bậc thang để bước lên cao hơn. Về hành động, chúng ta cần kiên trì, nỗ lực tìm kiếm giải pháp thay vì ngồi chờ đợi sự giúp đỡ. Sự quyết tâm và lòng dũng cảm sẽ giúp ta biến những điều không thể thành có thể. Cuối cùng, nghịch cảnh chính là cơ hội để mỗi người rèn luyện bản lĩnh và trưởng thành hơn.


Bài làm

Tôi là một chú chim phượng hoàng có bộ lông rực rỡ, thường bay đi khắp nơi để tìm những cây trái ngon.

Năm ấy, ở một làng quê nọ, tôi tìm thấy một cây khế sai trĩu quả trong vườn của một người em hiền lành. Vì quá đói, tôi đã bay xuống ăn ngấu nghiến. Thấy người em buồn rầu than thở rằng cả nhà chỉ trông chờ vào cây khế, tôi cảm thấy rất cảm động. Để đền đáp, tôi bảo anh ấy: "Ăn một quả, trả vàng mười, may túi ba gang, mang đi mà đựng". Đúng hẹn, tôi cõng anh em trên lưng, bay qua đại dương bao la để đến hòn đảo đầy vàng bạc. Anh em ấy thật thà, chỉ lấy đúng đầy túi ba gang rồi về, từ đó cuộc sống trở nên sung túc.Thế nhưng, chuyện đến tai người anh tham lam. Hắn ta nằng nặc đòi đổi cả gia tài để lấy cây khế của em mình. Khi tôi đến ăn, hắn cũng giả vờ khóc lóc. Tôi vẫn giữ lời hứa, bảo hắn may túi ba gang. Nhưng vì lòng tham vô đáy, hắn đã may cái túi to gấp ba lần và còn nhét đầy vàng vào cả túi áo, túi quần.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn thường bay qua ngôi nhà của người em để nhìn thấy họ sống hạnh phúc. Tôi hiểu rằng, ở đời cứ hiền lành, tử tế thì sẽ được đền đáp, còn kẻ tham lam thì chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp.

Câu 9 :

Biện pháp tu từ: Liệt kê.

​Chỉ ra: "Khi đám cưới, lúc tang ma, trong các dịp lễ hội..."

Tác dụng: * Nhấn mạnh sự phổ biến và tầm quan trọng của tục ăn trầu trong đời sống văn hóa của người Việt xưa.

​Giúp câu văn trở nên sinh động, giàu hình ảnh và tạo nhịp điệu dàn trải, gợi sự ghi nhớ về cội nguồn, nghĩa tình.

Câu 10 :

Bài làm

Câu chuyện "Sự tích trầu cau" đã để lại cho em nhiều bài học quý giá về tình cảm gia đình. Trước hết, đó là bài học về tình anh em gắn bó, keo sơn, luôn yêu thương và nhường nhịn lẫn nhau. Thêm vào đó, truyện còn ca ngợi lòng thủy chung son sắt của nghĩa vợ chồng, dẫu có cái chết cũng không thể chia lìa. Qua sự tích này, em hiểu rằng sự thấu hiểu và sẻ chia trong cuộc sống là vô cùng quan trọng để tránh những hiểu lầm đáng tiếc. Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng và giữ gìn những nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc. Mỗi khi nhìn thấy miếng trầu, em lại nhớ về bài học đạo đức sâu sắc mà cha ông ta đã gửi gắm.

Bài Làm

Trong cuộc đời của mỗi con người, bên cạnh tình cảm gia đình ấm áp, chúng ta còn có một món quà vô giá khác, đó chính là tình bạn. Có ai đó đã từng nói: "Bạn là người đến với ta khi mọi người khác đã rời đi". Thật vậy, tình bạn chính là một phần không thể thiếu để làm nên một cuộc sống ý nghĩa.

Tình bạn trước hết là sự thấu hiểu, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau giữa những người bạn học, bạn cùng xóm. Khi ta có một niềm vui, nếu kể cho bạn nghe, niềm vui đó như được nhân đôi. Còn khi gặp chuyện buồn hay những bài toán khó, chỉ cần một lời động viên hoặc sự trợ giúp từ bạn bè, ta sẽ cảm thấy nhẹ lòng và có thêm động lực để vượt qua.Chẳng hạn, khi thấy ta lười biếng, bạn sẽ nhắc nhở; khi thấy ta làm việc tốt, bạn sẽ cổ vũ. Chính sự đồng hành ấy giúp chúng ta trưởng thành hơn từng ngày.

Tuy nhiên, để có một tình bạn đẹp, chúng ta cần sự chân thành và lòng vị tha. Tình bạn không thể bền vững nếu chỉ dựa trên sự lợi dụng hay ích kỷ. Chúng ta nên học cách lắng nghe và sẵn sàng giúp đỡ bạn khi họ gặp khó khăn, giống như cách chú lừa trong câu chuyện đã cố gắng vượt qua nghịch cảnh nhờ sự kiên trì của chính mình.

Tóm lại, tình bạn là ngọn lửa ấm áp sưởi ấm trái tim mỗi người. Em luôn tự nhủ sẽ trân trọng những người bạn đang sát cánh bên mình và cố gắng trở thành một người bạn tốt để cùng nhau tạo nên những kỷ niệm đẹp dưới mái trường.