Nguyễn Tiên Nữ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tiên Nữ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong kho tàng cổ tích Việt Nam, "Tấm Cám" là câu chuyện để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Đây là bài ca về sự chiến thắng cuối cùng của cái thiện trước cái ác qua cuộc đời đầy biến cố của nàng Tấm.Tấm là một cô gái hiền lành, nết na nhưng sớm mồ côi cha mẹ, phải sống cùng dì ghẻ và cô em cùng cha khác mẹ tên Cám. Tấm luôn bị mẹ con Cám đối xử bất công, bắt làm lụng vất vả trong khi Cám được nuông chiều. Từ chuyện lừa lấy giỏ tép đến việc giết thịt cá Bống – người bạn duy nhất của Tấm, mẹ con Cám đã thể hiện sự tàn nhẫn, tham lam. Tuy nhiên, nhờ sự giúp đỡ của Bụt, Tấm đã vượt qua nghịch cảnh để trở thành hoàng hậu.Nhưng bi kịch chưa dừng lại. Vào ngày giỗ cha, Tấm bị dì ghẻ lừa ngã xuống ao thiệt mạng. Cám vào cung thế chỗ chị. Từ đây, cuộc chiến giành lại sự sống và hạnh phúc của Tấm bắt đầu. Tấm lần lượt hóa thân thành chim Vàng Anh, cây xoan đào, khung cửi và cuối cùng là quả thị thơm để ở bên bà lão hàng nước. Qua mỗi lần hóa thân, Tấm càng trở nên mạnh mẽ và quyết liệt hơn trong việc đòi lại công bằng.Cuối cùng, nhờ miếng trầu têm cánh phượng khéo léo, nhà vua đã nhận ra Tấm và đón nàng trở lại cung. Mẹ con Cám phải nhận lấy kết cục xứng đáng cho những tội ác đã gây ra.Câu chuyện kết thúc có hậu, khẳng định triết lý "Ở hiền gặp lành". Qua nhân vật Tấm, em học được rằng dù cuộc sống có khó khăn, chỉ cần chúng ta giữ lòng lương thiện và bền bỉ đấu tranh, hạnh phúc chắc chắn sẽ mỉm cười.

Câu 1

-Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát (câu 6 chữ và câu 8 chữ xen kẽ).

Câu 2.

-Bên cạnh tiếng ve, những âm thanh xuất hiện trong văn bản là:Tiếng "ạ ơi": Tiếng mẹ hát ru con.Tiếng "kẽo cà": Tiếng võng đưa khi mẹ ngồi ru.

Câu 3.

-Biện pháp tu từ so sánh không ngang bằng ("Chẳng bằng") giữa "những ngôi sao thức ngoài kia" với "mẹ đã thức vì chúng con" có tác dụng:Về nội dung: Nhấn mạnh sự hy sinh thầm lặng, sự tận tụy và tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho con. So với những vì sao thức suốt đêm, sự hy sinh của mẹ còn cao cả và bền bỉ hơn nhiều.Về nghệ thuật: Làm cho câu thơ thêm sinh động, giàu hình ảnh và tăng sức biểu cảm, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn lòng biết ơn đối với mẹ.

Câu 4

-.Nhận xét về hình ảnh người mẹ trong văn bản:Người mẹ là biểu tượng của sự hy sinh và lòng yêu thương vô điều kiện. Mẹ không quản ngại nắng nôi, đêm hôm thức trắng để quạt mát và ru con ngủ ngon giấc.Mẹ hiện lên thật tảo tần, bình dị nhưng vĩ đại, là "ngọn gió" mát lành che chở và đồng hành cùng con suốt cuộc đời.

Câu 5.

-Theo em, lời ru của mẹ có vai trò:Là suối nguồn tình cảm, nuôi dưỡng tâm hồn con ngay từ thuở ấu thơ, giúp con cảm nhận được sự bình yên và yêu thương.Góp phần hình thành nhân cách, kết nối con với những giá trị truyền thống, văn hóa dân tộc (thông qua các bài ca dao, làn điệu dân ca trong lời ru).Là điểm tựa tinh thần, là hành trang quý giá giúp con vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc sống sau này.

Trong kho tàng truyện dân gian Việt Nam, truyền thuyết "Thánh Gióng" là tác phẩm để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Câu chuyện không chỉ ca ngợi người anh hùng làng Gióng mà còn là bài ca hào hùng về tinh thần yêu nước, chống giặc ngoại xâm của nhân dân ta từ ngàn đời xưa.Vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Phù Đổng có hai vợ chồng ông lão chăm chỉ nhưng muộn con. Một hôm, bà lão ra đồng thấy một vết chân to liền ghé chân ướm thử, không ngờ về nhà mang thai và sinh ra một cậu con trai kháu khỉnh. Kỳ lạ thay, dù đã lên ba tuổi, cậu bé vẫn không biết nói biết cười, đặt đâu nằm đấy. Khi giặc Ân sang xâm lược bờ cõi, tình thế vô cùng nguy cấp, nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Nghe tiếng sứ giả rao, cậu bé bỗng nhiên cất tiếng nói đầu tiên, đòi vua đúc cho ngựa sắt, gươm sắt, áo giáp sắt để đi đánh giặc. Từ sau hôm đó, Gióng lớn nhanh như thổi, cơm ăn mấy cũng không no, áo mặc mấy cũng không vừa. Cả dân làng phải góp gạo nuôi chú bé vì ai cũng mong chú giết giặc cứu nước. Khi giặc đến chân núi Trâu, Gióng vươn vai một cái liền biến thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Tráng sĩ mặc áo giáp, cầm gươm, nhảy lên lưng ngựa sắt. Ngựa hí một tiếng dài, phun ra lửa đỏ, lao thẳng vào trận tuyến. Tráng sĩ vung gươm diệt giặc như vũ bão. Khi gươm gãy, Gióng liền nhổ những cụm tre bên đường để tiếp tục quật vào quân thù. Giặc tan vỡ, Gióng một mình một ngựa hướng về đỉnh núi Sóc Sơn, cởi bỏ áo giáp sắt rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay thẳng lên trời.Hình tượng Thánh Gióng là biểu tượng rực rỡ của sức mạnh đoàn kết và tinh thần quật khởi của dân tộc Việt Nam. Qua câu chuyện này, em càng thêm tự hào về truyền thống giữ nước của cha ông, từ đó tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để góp phần dựng xây quê hương.

Câu 1

-Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba. (Người kể giấu mặt, gọi tên các nhân vật như Aưm, bà con...).

Câu 2

-Aưm có hoàn cảnh khó khăn và thử thách: Gia đình cậu sống trong cảnh hạn hán kéo dài, dân bản lũ lượt bỏ đi nơi khác để lánh nạn, nhưng Aưm vẫn ở lại để chăm sóc người mẹ già yếu.

Câu 3

-Từ láy có trong bài: lũ lượt (hoặc các từ khác như: thơm thảo, vàng hoe).Đặt câu: Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, khán giả lũ lượt ra về.

Câu 4

-Chi tiết trên đã chứng minh Aưm là một người:Hiếu thảo: Luôn lo lắng, chăm sóc cho mẹ trong hoàn cảnh gian khó.Chăm chỉ và chịu khó: Không ngại vất vả, dậy sớm vào rừng kiếm thức ăn để duy trì cuộc sống.

Câu 5

-Bài học rút ra cho bản thân:Phải luôn giữ lòng hiếu thảo, yêu thương và phụng dưỡng cha mẹ.Cần có đức tính chăm chỉ, cần cù lao động để vượt qua nghịch cảnh.Sống có tấm lòng nhân hậu, sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh giống như cách Aưm chia sẻ hạt giống cho dân bản.

Câu 1

-.Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát

.Câu 2.

-Bên cạnh tiếng ve, những âm thanh xuất hiện trong văn bản là:Tiếng ạ ơi (lời ru của mẹ).Tiếng võng kẽo cà.

Câu 3.

-Biện pháp tu từ so sánh: "Những ngôi sao thức ngoài kia / Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con."Tác dụng:Nhấn mạnh sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ và tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con.Làm cho câu thơ thêm sinh động, giàu hình ảnh; khẳng định rằng không có gì trên đời này có thể so sánh được với công lao của mẹ

.Câu 4.

-Nhận xét về hình ảnh người mẹ:Người mẹ trong bài thơ là biểu tượng của sự tần tảo, hy sinh và lòng nhân hậu. Mẹ không quản ngại nóng nực, thức khuya dậy sớm, dùng đôi bàn tay và lời ru ngọt ngào để chăm sóc giấc ngủ cho con. Mẹ chính là "ngọn gió" mát lành, là chỗ dựa tinh thần bình yên nhất trong cuộc đời con.

Câu 5.

-Vai trò của lời ru trong cuộc sống:Theo em, lời ru của mẹ có vai trò vô cùng quan trọng:Nuôi dưỡng tâm hồn: Lời ru bồi đắp cho chúng ta tình yêu quê hương, gia đình và những bài học đạo đức đầu đời.Sự an ủi, vỗ về: Giúp trẻ thơ có giấc ngủ ngon và cảm giác được che chở, yêu thương.Kết nối tình thân: Là sợi dây gắn kết thiêng liêng giữa mẹ và con, trở thành kỷ niệm đẹp đẽ đi theo mỗi người suốt cả cuộc đời.

Trong kho tàng truyền thuyết dân gian Việt Nam, câu chuyện để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất chính là "Thánh Gióng". Đây là biểu tượng rực rỡ của lòng yêu nước và sức mạnh chống giặc ngoại xâm của nhân dân ta từ ngàn đời xưa.Chuyện kể rằng vào đời Hùng Vương thứ sáu, tại làng Phù Đổng có hai vợ chồng ông lão chăm chỉ, phúc hậu nhưng mãi không có con. Một hôm, bà lão ra đồng thấy một vết chân rất lớn liền ướm thử. Không ngờ khi về nhà bà mang thai và mười hai tháng sau sinh ra một cậu con trai kháu khỉnh. Tuy nhiên, đứa trẻ dù đã lên ba tuổi vẫn không biết nói biết cười, đặt đâu nằm đấy.Khi giặc Ân sang xâm lược nước ta, thế giặc rất mạnh khiến nhà vua lo lắng, bèn sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Nghe thấy tiếng rao của sứ giả, cậu bé bỗng nhiên cất tiếng nói đầu tiên, bảo mẹ mời sứ giả vào. Gióng yêu cầu vua đúc cho một con ngựa sắt, một roi sắt và một áo giáp sắt để đi đánh giặc. Từ hôm đó, Gióng lớn nhanh như thổi, cơm ăn mấy cũng không no, quần áo mặc mấy cũng không vừa. Dân làng phải gom góp gạo nuôi Gióng vì ai cũng mong cậu sớm giết giặc cứu nước.Khi giặc đến bờ cõi, vừa lúc vũ khí được đem đến, Gióng vươn vai một cái liền biến thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng. Tráng sĩ mặc áo giáp, cầm roi sắt, nhảy lên lưng ngựa. Ngựa sắt phun ra lửa, hí vang trời rồi lao thẳng vào trận tuyến của kẻ thù. Gióng đánh giặc tan tác, khi roi sắt gãy, chàng liền nhanh trí nhổ những cụm tre bên đường để tiếp tục quật vào quân thù cho đến khi chúng rút chạy.Sau khi quét sạch bóng giặc, Gióng cưỡi ngựa đến chân núi Sóc Sơn. Tại đây, chàng cởi bỏ giáp sắt, rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay thẳng lên trời. Để nhớ ơn người anh hùng, nhà vua đã phong là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà.Câu chuyện Thánh Gióng đã ca ngợi tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn của dân tộc ta, đồng thời thể hiện ước mơ về một sức mạnh thần kỳ để bảo vệ bờ cõi nước nhà.

Mỗi người đều có những ký ức đẹp đẽ của thời học sinh, và đối với tôi, kỷ niệm đáng nhớ nhất dưới mái trường Tiểu học là một buổi chiều mưa năm lớp ba. Đó là bài học sâu sắc về tình bạn mà tôi mãi nâng niu.

Hôm đó, sau tiếng trống tan trường, trời bỗng đổ mưa xối xả. Những đám mây đen kịt kéo đến che phủ cả bầu trời, kèm theo chớp giật liên hồi. Các bạn trong lớp lần lượt được bố mẹ đón về bằng áo mưa hoặc ô che. Tôi loay hoay lục tìm trong ba lô nhưng chẳng thấy chiếc ô màu xanh quen thuộc đâu. Nhìn dòng người thưa dần, lòng tôi nghẹn lại, vừa sợ hãi vừa tủi thân vì bố mẹ hôm đó bận việc ở cơ quan, không thể đến đón đúng giờ. Tôi chỉ biết đứng nép vào một góc hiên trường, nhìn những hạt mưa bong bóng phập phồng trên mặt sân.Giữa lúc tôi đang vô vọng nhất, một giọng nói ấm áp vang lên: "Cậu chưa có ai đón à? Nhà tụi mình cùng đường, đi chung ô với tớ nhé!". Đó là Nam, một người bạn cùng lớp vốn rất ít khi trò chuyện với tôi. Nói rồi, Nam chủ động che chiếc ô nhỏ sang phía tôi, mặc cho một bên vai của cậu ấy bắt đầu bị nước mưa thấm đẫm. Trên quãng đường về nhà, chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, quên đi cả cái lạnh của cơn mưa đầu mùa. Nam kể cho tôi nghe về những trò chơi cậu thích, còn tôi chia sẻ về những quyển truyện tranh mình có. Chiếc ô tuy nhỏ nhưng dường như đã che chở cho cả hai chúng tôi khỏi sự lạnh lẽo của đất trời. Khi về đến nhà, tôi nhận ra vai áo của Nam đã ướt sũng, nhưng nụ cười trên môi cậu ấy vẫn rạng rỡ.Hành động ấm áp của Nam ngày hôm đó đã sưởi ấm trái tim tôi.

Kể từ buổi chiều mưa ấy, chúng tôi trở thành đôi bạn thân thiết, luôn giúp đỡ nhau trong học tập. Giờ đây, khi đã rời xa mái trường Tiểu học, mỗi khi trời đổ mưa, tôi lại nhớ về chiếc ô nhỏ của Nam. Trải nghiệm ấy đã dạy cho tôi biết thế nào là sự sẻ chia và giá trị chân chính của một tình bạn đẹp.

Câu Thông thường, các truyện ngắn tương tự (như "Dưới bóng hoàng lan") được kể theo ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mặt, gọi tên các nhân vật).

Câu 2:

Đáp án: Theo văn bản (truyện ".Dưới bóng hoàng lan"), người trồng cây hoàng lan là bà của nhân vật chính (Hà).

Câu 3:

Biện pháp tu từ: Nhân hóa (thể hiện qua cụm từ "khoác trên mình").Tác dụng:Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, có hồn như một con người đang diện bộ quần áo mới.Nhấn mạnh sự thay đổi nhanh chóng, tràn đầy sức sống và vẻ đẹp tươi mới của cây.

Câu 4:

Hành động của Hà thể hiện:Sự trân trọng và yêu thương: Hà nâng niu những cánh hoa từ tay bà như nâng niu tình cảm và kỷ niệm gia đình.Sự thành kính: Ánh mắt "ngước nhìn lên ban thờ" cho thấy lòng biết ơn, sự tưởng nhớ đến tổ tiên và sợi dây gắn kết giữa các thế hệ.

Câu5:

Gia đình đóng vai trò là bến đỗ bình yên và là nguồn cội nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Đó không chỉ là nơi chúng ta sinh ra, mà còn là nơi dạy ta biết yêu thương, sẻ chia và trân trọng những giá trị truyền thống qua những điều giản dị như bóng cây hay tình cảm của bà. Có gia đình bên cạnh, mỗi cá nhân sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua mọi thử thách và luôn cảm thấy được che chở, yêu thương trong cuộc sống.