Nguyễn Khánh Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Thì cũng vậy thôi, có gì khó đâu mà phải hỏi
Khi còn nhỏ, em thường đi bắt nạt các bạn hoặc các anh chị lớn. Khiến các bạn và các anh chị phải sợ khi một đứa trẻ còn có mạnh mẽ lớn hơn người lớn, các bạn cùng lớp của em cũng phải sợ. Em cũng không để ý đến nỗi buồn của các bạn và các anh chị, cũng không để ý đến những tổn thương của những người đó.Có hôm vào chiều thứ Năm, em thấy mình không có cái gì để chơi cả, thấy các bạn liền nghĩ đến chuyện bắt nạt các bạn ấy. Em không để ý đến nỗi sợ hãi của người đó. Sau khi bắt nạt các bạn ấy xong, em liền thấy chán và quay đầu bỏ đi. Em quay đầu bỏ đi thì các bạn khóc vì bị em đánh, em thấy các bạn như vậy trong lòng em sao lại thấy đau đớn và cũng thấy giống như buồn, tổn thương như các bạn vậy. Học xong em về nhà, buổi tối em nghĩ tại sao các bạn lại sợ khi bị người khác bắt nạt như
vậy. Sau khi suy nghĩ xong, cuối cùng em cũng đã hiểu bắt nạt không phải chuyện tốt mà chỉ làm cho người khác sợ hãi và buồn. Bắt nạt trên xã hội hiện nay đã không còn bắt nạt mà đã ra hiệu"Nói không với bạo lực học đường" em cảm thấy khi có cái đó giúp em ngăn chặn những hành vi gây bạo lực học đường. Nó giúp em hiêủ rằng, những hành vi không có ích gì cho xã hội cả, chỉ được cái đánh nhau mà gây tổn thương. Giúp em rút ra được bài học là trên đời này không có gì có thể bắt nạt mình cả, và cũng có khi trên đời này không phải không chỉ có một người bắt nạt mình mà còn cả nhiều người bắt nạt mình cơ. Những người bị bắt nạt thì chỉ cảm thấy bị tủi thân và rất buồn. Đối với bản thân, mình không có đi bắt nạt mọi người nhưng khi tình cách của mình thay đổi thì tính cách có khi đi bắt nạt, nhưng chuyện đó không tốt. Chỉ khi chúng ta luôn giúp ích cho xã hội thì người đó mới là người tốt.
Tô hoài là người trong câu chuyện "Tôi và các bạn".
Câu 1.Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2. Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông.
Câu 3. 2 từ láy có trong văn bản và giải thích đúng nghĩa là "xù xì","chật chội".
Câu 4. Nhân vật"tôi"(Dẻ Gai) là một loài vật(thực vật), vừa mang đặc điểm của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người (được nhân cách hoá):
-Đặc điểm của loài vật(hạt dẻ gai): có vẻ ngoài xù xì, gai góc;hạt dẻ tách ra rừ lớp vỏ xù xì,...
-Đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, nói năng, hành động như con người.
Câu 5.Từ văn bản trên, em rút ra cho bản thân từ văn bản, có thể theo hướng: muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách,...
Khi còn học ở tiểu học, có một kỷ niệm đáng nhớ đã từng trải qua, đó là tốt nghiệp khi ra trường. Dù kỷ niệm này đã trải qua, em vẫn nhớ kỷ niệm đó. Kỷ niệm đó khi ra trường tốt nghiệp đã làm cho em khóc vì nhớ thày cô đã dậy mình thành ra người tốt trong xã hội chúng ta. Em rất biết ơn những thầy cô đó. Khi tốt nghiệp ra trường trong lòng em vẫn có thầy cô đó người đã luôn đồng hành mình suốt một năm học.Cảm giác luôn biết ơn thầy cô đã dạy mình. Vào sáng thứ BẢY, cô và trò đã đến trường và chụp hình tốt nghiệp, nhìn thấy cô 🙂↕️ em muốn cuối đầu cảm ơn cô vì đã dạy em thành ra người tốt như thế này.Đã một năm trôi qua thật nhanh, trong những khoảng thời gian đó, cô và học sinh đã chụp lại những bức ảnh thật tuyệt vời nhất để cùng lưu giữ những bức ảnh đó lại. Khoảnh khắc cô và trò cùng trò chuyện với nhau thật lâu và vui vẻ. Nhìn lại những khoảnh khắc đó, em càng nhớ thầy cô và các bạn thân thiết của mình đã chơi với mình từ lúc còn học tiểu học. Em muốn phát khóc 😭vì đây là một kỷ niệm vô cùng đáng nhớ mà em đã trải qua từng ngày. Nhìn lại thầy cô một lần nữa trước khi rời xa ngôi trường tiểu học này. Trước khi rời xa ngôi trường này, nhà trường đã tổ chức lễ tri ân thầy cô. Cho những học sinh có thể đọc những bức thư thật là ngọt ngào cho các thầy cô nghe và phát biểu ý kiến. Trong đó có thể cho những ba mẹ tham gia và nhìn những khuôn mặt của các thầy cô rực rỡ thế nào. Một lần nữa, em muốn nhắc lại kỷ niệm đáng nhớ đó. Nhìn những ánh mắt của thầy cô, như muốn phát 😭 khóc vì nhớ những học trò yêu quý của mình.Những ánh mắt thầy cô long lanh bao nhiêu thì học trò ánh mắt long lanh bao nhiêu. Nếu lên cấp hai, thì em vẫn nhớ về kỷ niệm tốt nghiệp ra trường này. Nhớ về những thầy cô đã dạy mình lớn lên thành người có ích cho xã hội chúng ta. Em rất rất vui mừng và trò chuyện cùng thầy cô cùng những bạn bè của mình.
Câu 1.Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2.Theo câu chuyện thì không rõ ai trồng cây hoa lan.
Câu3.Biện pháp tu từ nhân hoá:"khoác trên mình"-vốn là cụm từ chỉ hoạt động con người,trong trường hợp này được gán cho vật (cây hoàng lan).
-Tác dụng:
+Làm cho hình ảnh cây lan trở nên sinh động, gần gũi.
+Nhấn mạnh sự hồi sinh,sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa xuân tới.
Câu 4.Phải giải thích được việc Hà"run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" và"ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ"là do:
-Hà xúc động, khi thấy kỉ vật của ông còn lưu giữ- những cánh hoa đã héo khô những vẫn phảng chất hương thơm.
-Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỉ niệm,thấu hiểu tình yêu thương sâu nặng mà bà dành cho ông.
-Hà biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng lan.
Câu 5.Vai trò đối với gia đình và cuộc sống của mỗi người:Phải biết trân trọng 🌲 cây cối.Đời sống con người cũng vậy,không phải ai cũng trân trọng tất cả mọi người cả,người tốt thì thì được trân trọng và người không tốt bụng thì mọi người sẽ không yêu quý người đó.Nên phẩm chất của mỗi người sẽ không giống nhau.Có người phẩm chất tốt,có người phẩm chất không tốt.Chúng ta hãy phấn đấu và cố gắng trở thành người tốt để có thể giúp ích cho gia đình và xã hội.