Nguyễn Như Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Như Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Nhà văn Tô Hoài từng nhận định rằng " nhân vật là linh hồn của tác phẩm " . Qủa đúng như nhân vật " tôi " ( Lâm ) chính là linh hồn của tác phẩm " thổn thức gió đồng" của nhiều tác giả . Tác phẩm đã khắc họa diễn biến tâm trạng của nhân vật " tôi " vô cùng tinh tế qua dòng hồi tưởng và cuộc gặp gỡ đầy xúc động của dì Lam . Ban đầu, khi trở lại quê hương, Lâm đối diện với cảm giác bất an, xót xa và hụt hẫng trước cảnh cảnh làng quê đang bị "đô thị hóa", mất đi sự bình yên vốn có với tiếng còi xe thay cho lời hát ru. Tâm trạng ấy càng trĩu nặng khi Lâm chứng kiến nỗi vất vả của mẹ và nỗi đau giấu kín của gia đình về sự rời đi của dì Lam. Khi bất ngờ gặp lại dì trong dáng vẻ một người đàn bà "mảnh khánh, hai gò má nhô cao", Lâm rơi vào trạng thái thảng thốt, bàng hoàng vì nhận ra người dì yêu quý sau bao năm bôn ba. Tuy nhiên, sự ngỡ ngàng nhanh chóng nhường chỗ cho sự thấu hiểu, thương cảm và kính phục sâu sắc. Khi chứng kiến đôi mắt dì vẫn bình thản, an vui sau mọi biến cố, Lâm nhận ra sức mạnh vĩ đại của ý chí con người trước dòng chảy thời gian. Diễn biến tâm trạng chuyển từ lo âu, xót xa sang thanh thản, tràn đầy niềm tin khi Lâm nhận ra rằng: chỉ cần giữ được cái tâm an yên, thanh thản thì mọi giông bão cuộc đời rồi cũng sẽ xuôi hết.Qua đó ta thấy được tâm trạng của nhân vật " tôi" được tác giả khắc họa lên đầy cảm xúc và sự tinh tế .

Câu 2 :

Em từng nghe một câu nói rằng : " mỗi con người sinh ra không phải để tan biến đi như những hạt cát ở xa mạc . Họ sinh ra để lưu lại dấu ấn trên mặt đất và trái tim của người khác " . Đúng như vậy mỗi chúng ta sinh ra đều mang lại những giá trí tốt đẹp riêng , những giá trị đó nếu ta biết gìn giữ thì nó sẽ giúp một phần nhỏ làm cho xã hội trở lên tốt hơn . Để những giá trị có thể trở lên có ý nghĩa ta cần phải có được văn hóa ứng xử nơi công cộng .

Sự thay đổi của nông thôn hiện nay là một xu thế tất yếu của quá trình hiện đại hóa, mang lại đời sống vật chất tốt hơn, cơ hội việc làm đa dạng hơn cho người dân. Tuy nhiên, quá trình này cũng đặt ra nhiều thách thức lớn khi những không gian xanh, sự yên bình đặc trưng bị thu hẹp, và đặc biệt là nguy cơ mai một các giá trị văn hóa truyền thống, tình làng nghĩa xóm hay những câu hát ru xưa. Do đó, phát triển kinh tế cần phải đi đôi với việc gìn giữ bản sắc văn hóa và bảo vệ không gian sống tinh thần cho con người.

Ban đầu, khi trở lại quê hương, Lâm đối diện với cảm giác bất an, xót xa và hụt hẫng trước cảnh cảnh làng quê đang bị "đô thị hóa", mất đi sự bình yên vốn có với tiếng còi xe thay cho lời hát ru. Tâm trạng ấy càng trĩu nặng khi Lâm chứng kiến nỗi vất vả của mẹ và nỗi đau giấu kín của gia đình về sự rời đi của dì Lam. Khi bất ngờ gặp lại dì trong dáng vẻ một người đàn bà "mảnh khánh, hai gò má nhô cao", Lâm rơi vào trạng thái thảng thốt, bàng hoàng vì nhận ra người dì yêu quý sau bao năm bôn ba. Tuy nhiên, sự ngỡ ngàng nhanh chóng nhường chỗ cho sự thấu hiểu, thương cảm và kính phục sâu sắc. Khi chứng kiến đôi mắt dì vẫn bình thản, an vui sau mọi biến cố, Lâm nhận ra sức mạnh vĩ đại của ý chí con người trước dòng chảy thời gian. Diễn biến tâm trạng chuyển từ lo âu, xót xa sang thanh thản, tràn đầy niềm tin khi Lâm nhận ra rằng: chỉ cần giữ được cái tâm an yên, thanh thản thì mọi giông bão cuộc đời rồi cũng sẽ xuôi hết.

Văn hóa ứng xử nơi công cộng được hiểu là hệ thống những chuẩn mực hành vi, lời nói, cử chỉ và thái độ lịch sự, tôn trọng cộng đồng tại những không gian chung như trường học, công viên, đường phố hay trên các phương tiện giao thông công cộng. Đây không chỉ là tấm gương phản chiếu nhân cách của mỗi cá nhân mà còn đại diện cho bộ mặt văn minh của cả một thế gia.

Nhìn vào thực tế, tuyệt đại đa số người trẻ hiện nay đều được giáo dục bài bản, sở hữu lối sống văn minh và năng động. Chúng ta dễ dàng bắt gặp những hình ảnh đẹp như các bạn trẻ kiên nhẫn xếp hàng mua vé, chủ động nhường ghế cho người già và trẻ nhỏ trên xe buýt, hay hào hứng tham gia các chiến dịch tình nguyện nhặt rác bảo vệ môi trường. Đặc biệt, trên không gian mạng, thế hệ trẻ cũng là lực lượng tiên phong lan tỏa những thông điệp tử tế, đầy tính nhân văn.

Tuy nhiên, song hành với những mảng màu sáng ấy, không gian công cộng vẫn bị bôi bẩn bởi những hành vi ứng xử thiếu ý thức của một bộ phận thanh thiếu niên. Tại các công viên, quảng trường sau mỗi đêm hội, rác thải nằm ngổn ngang dưới chân ghế đá, trên các thảm cỏ bách hoa. Trên đường phố, nhiều bạn sẵn sàng rú ga, phóng nhanh vượt ẩu, bấm còi inh ỏi hoặc văng tục chửi thề, sẵn sàng ăn thua đủ khi xảy ra va chạm giao thông nhỏ. Ngay cả ở những nơi cần sự yên tĩnh như rạp chiếu phim, thư viện hay quán cà phê, nhiều người vẫn thản nhiên nói cười lớn tiếng, bật loa ngoài điện thoại gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến người xung quanh.

Nguyên nhân của những hành vi lệch chuẩn này trước hết xuất phát từ lối sống ích kỷ, cái tôi quá lớn và tâm lý "vô hình" nơi công cộng của một số cá nhân — họ cho rằng không gian chung không thuộc trách nhiệm của mình. Bên cạnh đó, sự buông lỏng, nuông chiều từ giáo dục gia đình và việc nhà trường đôi lúc còn nặng về dạy kiến thức hơn dạy kỹ năng sống cũng là nguyên nhân bồi đắp nên sự vô cảm. Tác động từ mặt trái của mạng xã hội, nơi những hành vi nổi loạn đôi khi được cổ xúy, giật tít câu view, cũng làm lệch lạc nhận thức của giới trẻ.

Hành vi ứng xử thiếu văn hóa không chỉ làm xấu đi hình ảnh của chính người trẻ trong mắt xã hội và bạn bè quốc tế, mà còn làm rạn nứt các mối quan hệ, khiến không gian sống chung trở nên ngột ngạt và căng thẳng. Để khắc phục tình trạng này, bản thân mỗi người trẻ cần phải tự thức tỉnh, học cách lắng nghe và biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trên sự ích kỷ cá nhân. Gia đình và nhà trường cần phối hợp chặt chẽ hơn trong việc giáo dục từ những điều nhỏ nhất, lấy việc nêu gương làm gốc. Song song đó, xã hội cũng cần có những chế tài nghiêm khắc hơn để răn đe các hành vi bôi bẩn cảnh quan hay gây rối trật tự công cộng.

Văn hóa ứng xử không phải là điều gì quá cao siêu, nó thể hiện ngay từ một lời xin lỗi khi va chạm, một lời cảm ơn khi được giúp đỡ, hay ý thức bỏ rác đúng nơi quy định. Thế hệ trẻ hôm nay — những chủ nhân tương lai của đất nước — cần ý thức rõ vai trò và trách nhiệm của mình. Hãy để mỗi hành vi của chúng ta nơi công cộng là một nét vẽ đẹp, góp phần xây dựng một Việt Nam không chỉ giàu mạnh về kinh tế mà còn văn minh, thanh lịch và giàu lòng nhân ái.

Câu 1 :

Nhà văn Tô Hoài từng nhận định rằng " nhân vật là linh hồn của tác phẩm " . Qủa đúng như nhân vật " tôi " ( Lâm ) chính là linh hồn của tác phẩm " thổn thức gió đồng" của nhiều tác giả . Tác phẩm đã khắc họa diễn biến tâm trạng của nhân vật " tôi " vô cùng tinh tế qua dòng hồi tưởng và cuộc gặp gỡ đầy xúc động của dì Lam . Ban đầu, khi trở lại quê hương, Lâm đối diện với cảm giác bất an, xót xa và hụt hẫng trước cảnh cảnh làng quê đang bị "đô thị hóa", mất đi sự bình yên vốn có với tiếng còi xe thay cho lời hát ru. Tâm trạng ấy càng trĩu nặng khi Lâm chứng kiến nỗi vất vả của mẹ và nỗi đau giấu kín của gia đình về sự rời đi của dì Lam. Khi bất ngờ gặp lại dì trong dáng vẻ một người đàn bà "mảnh khánh, hai gò má nhô cao", Lâm rơi vào trạng thái thảng thốt, bàng hoàng vì nhận ra người dì yêu quý sau bao năm bôn ba. Tuy nhiên, sự ngỡ ngàng nhanh chóng nhường chỗ cho sự thấu hiểu, thương cảm và kính phục sâu sắc. Khi chứng kiến đôi mắt dì vẫn bình thản, an vui sau mọi biến cố, Lâm nhận ra sức mạnh vĩ đại của ý chí con người trước dòng chảy thời gian. Diễn biến tâm trạng chuyển từ lo âu, xót xa sang thanh thản, tràn đầy niềm tin khi Lâm nhận ra rằng: chỉ cần giữ được cái tâm an yên, thanh thản thì mọi giông bão cuộc đời rồi cũng sẽ xuôi hết.Qua đó ta thấy được tâm trạng của nhân vật " tôi" được tác giả khắc họa lên đầy cảm xúc và sự tinh tế .

Câu 2 :

Em từng nghe một câu nói rằng : " mỗi con người sinh ra không phải để tan biến đi như những hạt cát ở xa mạc . Họ sinh ra để lưu lại dấu ấn trên mặt đất và trái tim của người khác " . Đúng như vậy mỗi chúng ta sinh ra đều mang lại những giá trí tốt đẹp riêng , những giá trị đó nếu ta biết gìn giữ thì nó sẽ giúp một phần nhỏ làm cho xã hội trở lên tốt hơn . Để những giá trị có thể trở lên có ý nghĩa ta cần phải có được văn hóa ứng xử nơi công cộng .

Sự thay đổi của nông thôn hiện nay là một xu thế tất yếu của quá trình hiện đại hóa, mang lại đời sống vật chất tốt hơn, cơ hội việc làm đa dạng hơn cho người dân. Tuy nhiên, quá trình này cũng đặt ra nhiều thách thức lớn khi những không gian xanh, sự yên bình đặc trưng bị thu hẹp, và đặc biệt là nguy cơ mai một các giá trị văn hóa truyền thống, tình làng nghĩa xóm hay những câu hát ru xưa. Do đó, phát triển kinh tế cần phải đi đôi với việc gìn giữ bản sắc văn hóa và bảo vệ không gian sống tinh thần cho con người.

Ban đầu, khi trở lại quê hương, Lâm đối diện với cảm giác bất an, xót xa và hụt hẫng trước cảnh cảnh làng quê đang bị "đô thị hóa", mất đi sự bình yên vốn có với tiếng còi xe thay cho lời hát ru. Tâm trạng ấy càng trĩu nặng khi Lâm chứng kiến nỗi vất vả của mẹ và nỗi đau giấu kín của gia đình về sự rời đi của dì Lam. Khi bất ngờ gặp lại dì trong dáng vẻ một người đàn bà "mảnh khánh, hai gò má nhô cao", Lâm rơi vào trạng thái thảng thốt, bàng hoàng vì nhận ra người dì yêu quý sau bao năm bôn ba. Tuy nhiên, sự ngỡ ngàng nhanh chóng nhường chỗ cho sự thấu hiểu, thương cảm và kính phục sâu sắc. Khi chứng kiến đôi mắt dì vẫn bình thản, an vui sau mọi biến cố, Lâm nhận ra sức mạnh vĩ đại của ý chí con người trước dòng chảy thời gian. Diễn biến tâm trạng chuyển từ lo âu, xót xa sang thanh thản, tràn đầy niềm tin khi Lâm nhận ra rằng: chỉ cần giữ được cái tâm an yên, thanh thản thì mọi giông bão cuộc đời rồi cũng sẽ xuôi hết.

Văn hóa ứng xử nơi công cộng được hiểu là hệ thống những chuẩn mực hành vi, lời nói, cử chỉ và thái độ lịch sự, tôn trọng cộng đồng tại những không gian chung như trường học, công viên, đường phố hay trên các phương tiện giao thông công cộng. Đây không chỉ là tấm gương phản chiếu nhân cách của mỗi cá nhân mà còn đại diện cho bộ mặt văn minh của cả một thế gia.

Nhìn vào thực tế, tuyệt đại đa số người trẻ hiện nay đều được giáo dục bài bản, sở hữu lối sống văn minh và năng động. Chúng ta dễ dàng bắt gặp những hình ảnh đẹp như các bạn trẻ kiên nhẫn xếp hàng mua vé, chủ động nhường ghế cho người già và trẻ nhỏ trên xe buýt, hay hào hứng tham gia các chiến dịch tình nguyện nhặt rác bảo vệ môi trường. Đặc biệt, trên không gian mạng, thế hệ trẻ cũng là lực lượng tiên phong lan tỏa những thông điệp tử tế, đầy tính nhân văn.

Tuy nhiên, song hành với những mảng màu sáng ấy, không gian công cộng vẫn bị bôi bẩn bởi những hành vi ứng xử thiếu ý thức của một bộ phận thanh thiếu niên. Tại các công viên, quảng trường sau mỗi đêm hội, rác thải nằm ngổn ngang dưới chân ghế đá, trên các thảm cỏ bách hoa. Trên đường phố, nhiều bạn sẵn sàng rú ga, phóng nhanh vượt ẩu, bấm còi inh ỏi hoặc văng tục chửi thề, sẵn sàng ăn thua đủ khi xảy ra va chạm giao thông nhỏ. Ngay cả ở những nơi cần sự yên tĩnh như rạp chiếu phim, thư viện hay quán cà phê, nhiều người vẫn thản nhiên nói cười lớn tiếng, bật loa ngoài điện thoại gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến người xung quanh.

Nguyên nhân của những hành vi lệch chuẩn này trước hết xuất phát từ lối sống ích kỷ, cái tôi quá lớn và tâm lý "vô hình" nơi công cộng của một số cá nhân — họ cho rằng không gian chung không thuộc trách nhiệm của mình. Bên cạnh đó, sự buông lỏng, nuông chiều từ giáo dục gia đình và việc nhà trường đôi lúc còn nặng về dạy kiến thức hơn dạy kỹ năng sống cũng là nguyên nhân bồi đắp nên sự vô cảm. Tác động từ mặt trái của mạng xã hội, nơi những hành vi nổi loạn đôi khi được cổ xúy, giật tít câu view, cũng làm lệch lạc nhận thức của giới trẻ.

Hành vi ứng xử thiếu văn hóa không chỉ làm xấu đi hình ảnh của chính người trẻ trong mắt xã hội và bạn bè quốc tế, mà còn làm rạn nứt các mối quan hệ, khiến không gian sống chung trở nên ngột ngạt và căng thẳng. Để khắc phục tình trạng này, bản thân mỗi người trẻ cần phải tự thức tỉnh, học cách lắng nghe và biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trên sự ích kỷ cá nhân. Gia đình và nhà trường cần phối hợp chặt chẽ hơn trong việc giáo dục từ những điều nhỏ nhất, lấy việc nêu gương làm gốc. Song song đó, xã hội cũng cần có những chế tài nghiêm khắc hơn để răn đe các hành vi bôi bẩn cảnh quan hay gây rối trật tự công cộng.

Văn hóa ứng xử không phải là điều gì quá cao siêu, nó thể hiện ngay từ một lời xin lỗi khi va chạm, một lời cảm ơn khi được giúp đỡ, hay ý thức bỏ rác đúng nơi quy định. Thế hệ trẻ hôm nay — những chủ nhân tương lai của đất nước — cần ý thức rõ vai trò và trách nhiệm của mình. Hãy để mỗi hành vi của chúng ta nơi công cộng là một nét vẽ đẹp, góp phần xây dựng một Việt Nam không chỉ giàu mạnh về kinh tế mà còn văn minh, thanh lịch và giàu lòng nhân ái.