Viết bài văn phân tích nhân vật Bình trong Mưa Đỏ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Phiếm định mang ý nghĩa làkhông xác định, không cố định, hoặc chỉ chung chung, không phụ thuộc vào một trạng thái hay vị trí cụ thể nàotk
Sự phiếm định là kniệm chủ yếu được sd trong vật lý học, mô tả trạng thái cân bằng của một vật: khi vật được đặt ở bất kỳ vị trí nào trong p/vi nhất định, nó sẽ giữ yên ở vị trí đó mà ko có xu hướng trở về vị trí ban đầu hay lệch đi xa hơn
Không. "Trai tài gái sắc" không phải điển cổ, điển tích, mà là một thành ngữ.
Giải thích, câu này dùng để chỉ đôi nam nữ xứng đôi, người con trai có tài, người con gái có sắc đẹp. Điển cổ, điển tích thường phải gắn với một câu chuyện, nhân vật hoặc sự kiện xưa cụ thể.
ko, "trai tài gái sắc" thường ko đc xem là 1 điển tích hay điển cố
Đây là 1 thành ngữ, 1 cách nói quen thuộc trong tiếng Việt để chỉ đôi nam nữ rất xứng đôi: ng con trai có tài năng, ng con gái có nhan sắc
Điển tích (hay điển cố) thg là nhx câu chuyện, nhân vật, sự kiện có nguồn gốc từ lịch sử, văn học hoặc truyền thuyết đc nhắc lại ngắn gọn để gợi ý nghĩa sâu xa
VD: "Tái ông thất mã", "Bá Nha - Tử Kỳ", "Ngưu Lang - Chức Nữ",...
Còn "trai tài gái sắc" chỉ là 1 thành ngữ miêu tả, ko xuất phát từ 1 câu chuyện hay nv cụ thể nào nên ko phải điển tích, điển cố
Đáp án: B. Đoàn Giỏi
Giải thích, bài thơ "Bài học đường đời đầu tiên" là đoạn trích nổi tiếng trong tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài. Tuy nhiên, nếu đề hỏi "Bài học đường đời đầu tiên là của tác giả nào?" thì đáp án đúng phải là C. Tô Hoài.
Vì vậy đề trong ảnh có thể bị nhầm đáp án. Đáp án đúng là: C. Tô Hoài.
N gửi nha
Điệp ngữ là biện pháp tu từ lặp lại một từ, một cụm từ hoặc một cấu trúc câu nhiều lần trong một đoạn văn, đoạn thơ hoặc bài nói nhằm nhấn mạnh ý, tạo cảm xúc và tăng sức biểu đạt.



Trong tiểu thuyết sử thi Mưa đỏ của nhà văn Chu Lai, nhân vật Bình hiện lên là một hình tượng lính chiến vô cùng độc đáo, đại diện cho khí chất can trường, thô mộc và gan góc của thế hệ chiến sĩ quyết tử bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Không mang vẻ đẹp hào hoa, lãng tử của những chàng trai phố thị, Bình được tác giả khắc họa qua những nét tả thực trần trụi ngay từ ngoại hình gắn liền với biệt danh "Bình vổ". Sự xù xì, đời thường ấy lại chứa đựng một bản tính thẳng thắn, ngang tàng nhưng vô cùng chất phác của người lính bước ra từ gian khổ. Giữa cái nóng rực lửa của "cối xay thịt" Quảng Trị, nơi bom đạn cày xới nát từng tấc đất, Bình thể hiện một tinh thần thép kiên cường, không hề nao núng trước hỏa lực đậm đặc của kẻ thù. Anh là một tay súng thiện chiến, mưu trí trong từng trận đánh giáp lá cà, kiên quyết giữ vững từng góc công sự, từng mét chiến hào, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho đồng đội xung quanh. Điểm sáng ngời nhất ở nhân vật này chính là tình đồng đội keo sơn, gắn bó, được thể hiện rõ nét qua cặp bài trùng "Hải gù – Bình vổ". Giữa làn "mưa đỏ" của máu và lửa, họ tạo thành một khối gắn kết chắc nịch, tựa lưng vào nhau, che chở và giao phó tính mạng cho nhau mà không cần đến những lời thề thốt hoa mỹ. Bằng nghệ thuật xây dựng nhân vật qua hành động góc cạnh và ngôn ngữ đậm chất lính, Chu Lai đã khắc họa thành công một người anh hùng bằng xương bằng thịt. Nhân vật Bình chính là một viên gạch kiên cường góp phần làm nên tượng đài bất tử của Thành cổ, để lại niềm xúc động và sự tri ân sâu sắc trong lòng người đọc về một thế hệ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
e