K
Khách
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Các câu hỏi dưới đây có thể giống với câu hỏi trên
23 tháng 11 2025
Câu 1: Phong cách ngôn ngữ
- Phong cách nghệ thuật (thơ ca), kết hợp ngôn ngữ biểu cảm và trữ tình.
- Ngôn ngữ giàu hình ảnh, nhịp điệu, gợi cảm xúc tự hào và trang nghiêm về Tổ quốc, biển đảo và những hy sinh của con người.
Câu 2: Phương thức biểu đạt
- Chủ yếu: biểu cảm – thể hiện tình cảm tự hào, ngưỡng mộ, kính trọng đối với biển đảo, những người lính và hồn dân tộc.
- Có kết hợp tự sự – kể về những hy sinh, mất mát của các chàng trai ra đảo.
Câu 3: Biện pháp tu từ và tác dụng
- So sánh:
- “Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất / Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi.”
- So sánh hồn dân tộc với dáng con tàu → gợi hình ảnh mạnh mẽ, kiên cường, bất khuất.
- Ẩn dụ:
- “Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước / Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh” → sắc chỉ tượng trưng cho quyền chủ quyền và tinh thần gìn giữ biển đảo.
- Điệp từ / nhịp điệu:
- Lặp các từ “Tổ quốc”, “ngàn năm” → nhấn mạnh tính liên tục, bền bỉ và sự trường tồn của hồn dân tộc.
Hiệu quả nghệ thuật:
- Tạo hình ảnh mạnh mẽ, sống động và giàu cảm xúc.
- Nhấn mạnh tinh thần bất khuất, lòng tự hào dân tộc, lòng trung thành với Tổ quốc và biển đảo.
- Làm người đọc cảm nhận sâu sắc sự hy sinh và trách nhiệm gìn giữ chủ quyền.
Câu 4: Bài học rút ra cho bản thân
- Trân trọng và giữ gìn Tổ quốc, ý thức trách nhiệm với đất nước.
- Học hỏi tinh thần kiên cường, bất khuất, sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng cao đẹp.
- Luôn tự hào, nâng niu và bảo vệ những giá trị lịch sử, văn hóa và chủ quyền của dân tộc.
I
10 tháng 3 2020
Vì R1nối tiếp R2⇒UAB=U1+U2
Mà UAB=I.Rtđ
U1=I.R1 , U2=I.R2
⇒I.Rtđ=I.R1+I.R2
⇔Rtđ=R1+R2
10 tháng 3 2020
Trong mạch nối tiếp ta có U = U1 + U2 = IR1 + IR2 = I(R1 + R2).
Mặt khác, U = IRtđ. Từ đó suy ra: Rtđ = R1 + R2.
~ nhớ k ~
꧁༺мιин❖đứ¢༻꧂
a. Độ biến dạng của lò xo
Độ biến dạng (Δl) của lò xo được tính bằng hiệu giữa chiều dài sau khi biến dạng và chiều dài tự nhiên của lò xo:
\(\Delta l = l - l_{0}\)
Trong đó:
Tính độ biến dạng:
\(\Delta l = 23 \textrm{ } \text{cm} - 20 \textrm{ } \text{cm} = 3 \textrm{ } \text{cm}\)
b. Độ cứng của lò xo
Độ cứng (k) của lò xo được tính bằng công thức:
\(F = k \cdot \Delta l\)
Trong đó:
Tính lực tác dụng \(F\):
\(F = m \cdot g = 0.3 \textrm{ } \text{kg} \cdot 10 \textrm{ } \text{m}/\text{s}^{2} = 3 \textrm{ } \text{N}\)
Giờ ta thay các giá trị vào công thức để tính độ cứng \(k\):
\(k = \frac{F}{\Delta l} = \frac{3 \textrm{ } \text{N}}{0.03 \textrm{ } \text{m}} = 100 \textrm{ } \text{N}/\text{m}\)
Kết luận:
a.Ta có :
Độ dài ban đầu của lò xo là:Lo=20 cm
Độ dài của lò xo khi treo vật là :L=23cm
=> 🔺L = L - Lo = 23 - 20 = 3 cm = 0,03m
b.Ta có
P = m.g
=>P = 3N
Mà Fđh = P
=> k = P/🔺L
k = 3/0,03 =100 N/m
a) chiều dài tự nhiên(lò) = 20cm
Chiều dài khi treo vật(là):23cm
m = 300g = 0,3 kg,gì= 10m/s×s
Ta có:∆l=l-lo=23-20=3(cm)
b) ta có:∆l = 3cm = 0,03m
Áp dụng định luật hooke
F đh = k|∆l| = m × g
Từ đó ta tính được
k = m× g/∆l = 0,3 × 10/0,03 = 100N/M
-độ biến dạng của lò xo là : 0.03m
-độ cứng của lò xò : 100N/m
a) Chiều dài ban đầu : l0 : 20cm = 0,2m
Chiều dài sau khi treo vật : l : 23cm = 0,23m
Độ biến thiên của lò xo :
∆l = l - l0 = 0,23 - 0,2 = 0,03 (m)
b) Khối lượng: 300g = 0,3kg
Trọng lượng của vật : P = m.g = 0,3.10 = 3N
Áp dụng định luật Hooke :
Vì P = Fdh , ta có : 3 = k.0,03
=> k = 3/0,03 = 100N/m
a) Chiều dài ban đầu : l1 : 20 cm = 0,2 m Chiều dài sau khi treo vật : l2 : 23 cm = 0,23 m Độ biến thiên của lò xo : ∆l = l2 - l1 = 0,23 - 0,2 = 0,03 (m) b) Khối lượng: 300 g = 0,3 kg Trọng lượng của vật : P = m.g = 0,3.10 = 3 (N) Áp dụng định luật Hooke , ta được :
P = Fdh => 3 = k.0,03 => k = 3 : 0,03 = 100 N/m
Độ biến dạng của lò xo (kí hiệu là ΔlΔ𝑙) là phần chiều dài tăng thêm của lò xo so với lúc ban đầu:
Δl=l−l0=23−20=3cmΔ𝑙=𝑙−𝑙0=23−20=3cmĐổi sang đơn vị mét để tính toán ở câu b: Δ𝑙 =0 , 03 m. b. Tính độ cứng của lò xo:
Khi vật treo ở trạng thái cân bằng, lực đàn hồi của lò xo ( Fđh𝐹đℎ) có độ lớn bằng trọng lượng của vật ( P𝑃):
Fđh=P𝐹đℎ=𝑃 k⋅Δl=m⋅g𝑘⋅Δ𝑙=𝑚⋅𝑔 Từ đó, ta tính được độ cứng k𝑘 của lò xo:
a . Độ biến dạng của lò xo là :23-20=3 cm
Đổi 3cm =0,03m
b. Độ cứng của lò xo là :
0,3 . 10 /0,03 =3/0,03 =100 N/m
a) Độ dãn của lò xo là:
28 - 20 = 8 (cm)
b) Nếu treo vào lò xo thêm 2 quả nặng 50g nữa thì chiều dài của lò xo lúc này là:
20 + 8 . 3 = 44 (cm)
3
a)Ðộ biến dạng lò xo: 3 cm b)Độ cứng của lò xo: 100N/m
Độ biến dạng (độ dãn) của lò xo được tính bằng hiệu giữa chiều dài khi treo vật và chiều dài tự nhiên:
Δl=l−l0=23−20=3(cm)Δ𝑙=𝑙−𝑙0=23−20=3(cm)
- Đổi sang đơn vị mét: Δ𝑙 =0 , 03 m.
b. Độ cứng của lò xo:Khi vật treo ở trạng thái cân bằng, lực đàn hồi của lò xo có độ lớn bằng trọng lượng của vật:
Fdh=P⇔k⋅Δl=m⋅g𝐹𝑑ℎ=𝑃⇔𝑘⋅Δ𝑙=𝑚⋅𝑔Từ đó, ta tính được độ cứng k𝑘 của lò xo:
k=m⋅gΔl=0,3⋅100,03=30,03=100(N/m)𝑘=𝑚⋅𝑔Δ𝑙=0,3⋅100,03=30,03=100(N/m)
Độ biến dạng của lò xo
l - lo= 23-20=3cm=0,3m
Độ cũng của lò xo
0,3.10/0,03=100N/m
U
A, độ biến động là 3 cm
B, độ cứng của lò xo à : 100N/m
3 a)Dental=l-l0=23-20=3(cm)~0,03m
b) k = \frac{m \cdot g}{\Delta l} = \frac{0,3 \cdot 10}{0,03} = \frac{3}{0,03} = 100 \text{ (N/m)}
a. Độ biến dạng của lò xo = 3cm
b. Độ cứng của lò xo : Khi vật đứng cân bằng, lực đàn hồi bằng trọng lượng vật
=100 N/m
A) độ biến dạng của lò xo là :
Δl=l-\(lo\) =23-20=3 (cm)hay 0,03 m
B) khi vật ở trạng thái cân bằng , trọng lực \(p\) cân bằng với \(F\) đh :
\(p=F\) đh=>\(m.g\) =\(k.\left\vert\Delta l\right\vert\)
Suy ra độ cứng của lò xo là :
\(k=\frac{m.g}{\left\vert\Delta l\right\vert}=\frac{0.3*10}{0.03}=100N\) /m
Độ biến dạng: 3 cm Độ cứng: 100 N/m
a,0,03m b,100N/m
Độ biến dạng lò xo 0,03m độ cứng lò xo 100N/m
Bài làm
a , biến dạng của lò xo là sự chênh lệch giữa chiều dài khi có vật Treo và chiều dài tự nhiên ban đầu
23 – 20 = 3 cm = 0,03 m
b , trọng lượng của vật
P = m . g = 0,3 . 10 = 3N
Độ cứng của lò xo
k = 3/0,03 = 100N/m
a Độ biến dạng của lò xo được tính bằng công thức delta l bằng trị tuyệt đối của hiệu số giữa chiều dài khi treo vật và chiều dài ban đầu. Với chiều dài ban đầu là 20 cm và chiều dài khi treo vật là 23 cm thì độ biến dạng của lò xo là 3 cm hay đổi sang đơn vị chuẩn là 0,03 m.
b Để tính độ cứng của lò xo ta dựa vào điều kiện cân bằng khi vật đứng yên là lực đàn hồi bằng với trọng lượng của vật. Trọng lượng P bằng tích của khối lượng m với gia tốc trọng trường g bằng 0,3 nhân với 10 bằng 3 N. Theo định luật Hooke thì lực đàn hồi bằng tích của độ cứng k với độ biến dạng delta l. Từ đó suy ra độ cứng k bằng trọng lượng P chia cho độ biến dạng delta l bằng 3 chia cho 0,03 bằng 100 N trên m. Vậy độ cứng của lò xo là 100 N trên m.
a. Độ biến dạng của lò xo
Độ biến dạng:
\Delta l = l - l_0 = 23 - 20 = 3 \text{ cm} = 0{,}03 \text{ m}
👉 Độ biến dạng của lò xo là 3 cm (0,03 m).
b. Độ cứng của lò xo
Ở vị trí cân bằng:
F_{đh} = P = mg
Áp dụng định luật Hooke:
k \Delta l = mg
k = \frac{mg}{\Delta l} = \frac{0{,}3 \cdot 10}{0{,}03} = 100 \ \text{N/m}
👉 Độ cứng của lò xo là 100 N/m.
a, 3cm=0,03m
b, k=100N/m
a,
- Độ biến dạng (độ giãn) của lò xo là hiệu số giữa chiều dài lúc sau và chiều dài ban đầu: 0,03m
b,
Khi vật treo vào lò xo đứng yên, lò xo ở trạng thái cân bằng. Khi đó, lực đàn hồi (F_{đh}) cân bằng với trọng lượng của vật (P):
- độ biến dạng : 0,03m
- độ cứng : 100
a. Tính động năng của vật tại vị trí ném:
Động năng được tính theo công thức Wđ = 1/2 * m * v^2. Thay số với m = 0,2 kg và v = 10 m/s, ta có Wđ = 1/2 * 0,2 * 10^2 = 10 J. Vậy động năng của vật tại vị trí ném là 10 J.
b. Tính độ cao cực đại mà vật đạt được:
Chọn mốc thế năng tại mặt đất. Theo định luật bảo toàn cơ năng, cơ năng tại vị trí ném (Wđ = 10 J) bằng thế năng cực đại tại vị trí cao nhất (Wt = m * g * h_max). Ta có phương trình 10 = 0,2 * 10 * h_max. Suy ra h_max = 10 / 2 = 5 m. Vậy độ cao cực đại vật đạt được là 5 m.
c. Tính vận tốc của vật tại vị trí có động năng bằng thế năng (Wđ = Wt):
Áp dụng bảo toàn cơ năng, ta có cơ năng toàn phần W = Wđ + Wt. Tại vị trí động năng bằng thế năng, ta có W = 2 * Wđ. Thay các giá trị vào ta được 10 = 2 * (1/2 * m * v^2), tương đương 10 = 0,2 * v^2. Từ đó tính được v^2 = 10 / 0,2 = 50, suy ra v = căn bậc hai của 50 xấp xỉ 7,07 m/s. Vậy vận tốc của vật lúc đó là 7,07 m/s.
• Gia tốc trọng trường: g = 10 m/s?. a. Độ biến dạng của lò xo Độ biến dạng (độ giãn) của lò xo được tính bằng hiệu số giữa chiều dài khi treo vật và chiều dài tự nhiên: A =1 -lo =23 -20 =3 (cm) Đổi đơn vị: 3 cm = 0,03 m b. Độ cứng của lò xo Khi vật ở trạng thái cân bằng, lực đàn hồi của lò xo cân bằng với trọng lực của vật ( Fth = B: k • N =m• g Từ đó, ta tính được độ cứng k của lò xo: k= m• g = 0,3 •10 =100 (Nm) 0,03 Đáp số: • a. 3 cm (hay 0,03 m) • b. 100N/m
a.
sự chênh lệch giữa chiều dài khi treo vật và chiều dài tự nhiên là :
Δl=l−l0=23−20=3(cm)
Đổi đơn vị: 3 cm =0 , 03 m.
b.
Khi vật ở trạng thái cân bằng, lực đàn hồi của lò xo bằng trọng lực tác dụng lên vật:
Fdh=P⇒k⋅Δl=m⋅g𝐹𝑑ℎ=𝑃⇒𝑘⋅Δ𝑙=𝑚⋅𝑔
độ cứng k:
k=m⋅gΔl=0,3⋅100,03=30,03=100(N/m)
vậy: a)0,03m
b) 100N/m
A, độ biến dạng lò xo là 23-20=3 cm
B, độ cứng lò xo là 100 N/m