Tôi là con cáo cuối cùng của khu rừng này.
Ít nhất thì tôi nghĩ như vậy.
Bởi đã rất lâu rồi tôi không còn nhìn thấy đồng loại nữa.
Người ta gọi tôi là Cáo Bóng Đêm.
Họ đồn rằng đôi mắt tôi có thể mang đến lời nguyền, rằng cái bóng của tôi sẽ hút mất linh hồn con người. Trẻ con trong làng được dọa rằng nếu không ngoan, Cáo Bóng Đêm sẽ xuất hiện bên cửa sổ vào lúc nửa đêm và mang chúng đi.
Thật buồn cười.
Tôi chưa từng làm hại ai.
Tôi chỉ sống một mình quá lâu mà thôi.
Mỗi đêm, tôi đều ngồi trên mỏm đá cao nhất của khu rừng và nhìn ánh đèn vàng từ ngôi làng phía xa.
Tôi thích nhìn con người.
Họ có gia đình.
Có bạn bè.
Có người chờ đợi mình trở về.
Còn tôi thì không.
Năm ấy mùa đông đến sớm.
Tuyết phủ kín những lối mòn trong rừng.
Tôi đang đi tìm thức ăn thì nghe thấy tiếng khóc.
Dưới gốc cây thông già là một cô bé khoảng mười tuổi.
Khuôn mặt em đỏ bừng vì lạnh.
Đôi bàn tay nhỏ run lên.
Con người.
Lẽ ra tôi nên bỏ đi.
Nhưng tôi không làm vậy.
Tôi bước ra khỏi bóng tối.
Cô bé nhìn thấy tôi liền giật mình.
Tôi nghĩ em sẽ bỏ chạy.
Nhưng không.
Em chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn nước.
"Ngươi cũng bị lạc à?"
Tôi đứng sững.
Đó là lần đầu tiên có người nói chuyện với tôi như nói chuyện với một người bạn.
Tôi quay đầu bước đi vài bước.
Rồi ngoái lại nhìn em.
Cô bé do dự một lúc rồi đi theo.
Tôi dẫn em ra khỏi khu rừng.
Khi nhìn thấy ánh đèn làng phía xa, em bật cười.
Nụ cười ấy sáng hơn bất cứ vì sao nào tôi từng thấy.
Trước khi chạy đi, em quay lại vẫy tay.
"Cảm ơn nhé, cáo nhỏ."
Tôi đứng nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn.
Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không cảm thấy cô đơn.
Ba ngày sau, cô bé quay lại.
Em mang theo một chiếc bánh nhỏ.
Đặt nó dưới gốc cây nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu.
"Tôi không biết ngươi có ăn bánh không."
"Tôi chỉ muốn cảm ơn thôi."
Nói rồi em chạy đi.
Tôi nhìn chiếc bánh rất lâu.
Cuối cùng vẫn ăn nó.
Nó ngọt.
Ngọt hơn bất cứ thứ gì tôi từng nếm.
Từ hôm ấy, cô bé thường xuyên đến khu rừng.
Em kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện.
Chuyện bị điểm kém môn toán.
Chuyện con mèo hàng xóm sinh con.
Chuyện em thích ngắm sao vào mùa hè.
Tôi không thể trả lời.
Tôi chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Nhưng dường như như vậy là đủ.
Năm tháng trôi qua.
Cô bé lớn lên.
Mái tóc dài hơn.
Giọng nói dịu dàng hơn.
Nhưng em vẫn đến khu rừng mỗi tuần.
Cho đến một ngày.
Em không đến nữa.
Tôi chờ một ngày.
Rồi một tuần.
Rồi một tháng.
Mùa xuân qua đi.
Mùa hè đến.
Em vẫn không xuất hiện.
Tôi bắt đầu lo lắng.
Đêm nọ, tôi lần đầu tiên bước ra khỏi khu rừng để đến ngôi làng.
Con người nhìn thấy tôi thì hoảng sợ.
Họ ném đá.
Họ xua đuổi.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục chạy.
Cho đến khi nhìn thấy ngôi nhà quen thuộc.
Trước cổng nhà treo dải vải trắng.
Rất nhiều người đang khóc.
Tôi nhìn qua cửa sổ.
Bên trong là một bức ảnh.
Là em.
Bên cạnh là những ngọn nến.
Tôi không hiểu.
Tôi thực sự không hiểu.
Cho đến khi nghe thấy ai đó nói:
"Con bé đáng thương quá..."
"Chưa đến hai mươi tuổi đã mất vì bệnh..."
Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như ngừng lại.
Tôi quay người bỏ chạy.
Chạy thật nhanh.
Chạy đến khi trở lại khu rừng.
Chạy đến khi không còn nghe thấy gì nữa.
Đêm đó trời mưa.
Tôi ngồi trên mỏm đá cao nhất.
Nơi em từng nói có thể nhìn thấy cả bầu trời đầy sao.
Tôi nhớ nụ cười của em.
Nhớ chiếc bánh đầu tiên.
Nhớ những câu chuyện chẳng bao giờ kết thúc.
Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu cảm giác mất đi một người quan trọng là như thế nào.
Mưa rơi suốt đêm.
Cho đến khi bình minh lên.
Tôi chậm rãi đứng dậy.
Nhìn về phía ngôi làng lần cuối.
Rồi bước sâu hơn vào khu rừng.
Không ai còn nhìn thấy Cáo Bóng Đêm nữa.
Nhưng mỗi năm khi mùa xuân đến, trên mỏm đá nơi tôi từng ngồi lại mọc lên hàng trăm bông hoa trắng.
Người trong làng bảo đó là điều kỳ diệu.
Còn tôi nghĩ.
Có lẽ đó chỉ là cách một con cáo cô đơn nhớ về người bạn duy nhất mà nó từng có.
nhìn dài quss, mk ko dám đọc :))
Thôi bye bn, mk đi đọc Bsx :))
wo@
hay
Dùng AI thì ghi"tham khảo' vô nhé bạn
hay
Tỷ phú viết văn
dài quá