Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bạn thân nhất của em cũng là bạn ngồi cùng bàn ở lớp. Bạn ấy tên Xuân Khôi, nhưng em thường gọi là Khôi Ú.
Em đặt biệt danh như thế, vì từ nhỏ, Khôi đã có vẻ ngoài mập mạp hơn các bạn cùng trang lứa. Chính khôi cũng rất thích biệt danh này, thường dùng để giới thiệu với mọi người. Cậu ấy có khuôn mặt tròn bầu bĩnh vớ hai cái má phúng phính như hai cái bánh bao. Cặp mắt thì tròn xoe như viên bi, nhưng chỉ cần cười một cái là híp lại liền. Tai của Khôi khá to, khiến tổng thể khuôn mặt càng thêm đáng yêu, hiền lành.
Tuy vẻ ngoài mập mạp, nhưng Khôi vẫn rất nhanh nhẹn. Cậu ấy luôn là thủ môn đáng tin cậy nhất khi chúng em đá bóng. Cậu ấy có thể bật lên cao để ngăn mọi pha bóng hiểm hóc.
Vì cùng đam mê bóng đá và ăn vặt, nên em và Khôi rất thân thiết với nhau. Chúng em luôn xem nhau là người anh em thân thiết nhất của mình.
Tham khảo:
Những dòng thơ chan chứa bao vẻ đẹp của miền quê. Hình ảnh mùa hè với những loại quả đỏ mọng như thắp sáng khung trời. Không chỉ là những hình ảnh:”trái nhót, cà chua, quả ớt…” trong bài thơ mới gợi lên sự ‘sôi động” mà qua đó ta còn thấy vẻ đẹp mang màu sắc ‘rực rỡ” ngoài thực tế. Những dòng thơ như nói lên cái sự ấm áp khi hè đến. Những dòng thơ ấy được tác giả tạo nên hình ảnh muôn màu, mang bao vẻ đẹp chân chất, bình dị. Cái nắng hè chắc cũng chẳng còn xa lạ. Những câu ca dòng thơ như muốn ca ngợi một vẻ đẹp trù phú của thiên nhiên, vẻ đẹp muôn màu của mùa hè oi bức!
Mùa xuân đến, cây cối trong sân trường đâm chồi nảy lộc, những mầm non thi nhau nhú lên. Nhưng có một mầm non bị một bạn học sinh bẻ lìa cành. Em hãy nhập vai mầm non đó và kể lại những gì mình đã trải qua.
nỗi đau của một mầm non
mùa xuân đã về. những tia nắng ấm áp nhẹ nhàng chiếu xuống sân trường, đánh thức cây cối sau những ngày đông lạnh giá. trên các cành cây, những chồi non xanh mơn mởn thi nhau nhú lên. tôi cũng là một mầm non nhỏ bé đang háo hức đón chào mùa xuân.
tôi sinh ra trên một cành cây lớn giữa sân trường. mỗi ngày, tôi đều được nghe tiếng chim hót, tiếng gió thổi xào xạc và tiếng các bạn học sinh vui đùa. tôi rất yêu ngôi trường của mình. tôi luôn mong mình sẽ lớn lên, trở thành một chiếc lá xanh, góp phần làm cho sân trường thêm đẹp và mát mẻ.
một buổi sáng, khi sân trường đang tràn ngập ánh nắng, một bạn học sinh chạy đến bên cây. lúc đầu, tôi rất vui vì nghĩ rằng bạn sẽ ngắm nhìn hoặc chăm sóc chúng tôi. nhưng rồi, bàn tay bạn đưa lên và bẻ mạnh cành cây nơi tôi đang bám vào.
“rắc!”
một tiếng động khô khốc vang lên. tôi bị bẻ lìa khỏi cành mẹ. nỗi đau khiến tôi vô cùng sợ hãi. tôi nhìn lại cành cây, nơi mình từng gắn bó, mà buồn bã vô cùng. những giọt sương còn đọng trên người tôi cũng như những giọt nước mắt đang rơi.
tôi không hiểu tại sao bạn lại làm như vậy. tôi đâu có làm điều gì khiến bạn buồn. tôi chỉ là một mầm non nhỏ bé, đang cố gắng lớn lên từng ngày. tôi cũng muốn được sống, được đón ánh nắng, được nghe tiếng chim hót và được cùng những mầm non khác làm xanh đẹp sân trường.
sau đó, tôi nằm trên mặt đất, dần dần trở nên héo úa. tôi nhớ cành cây, nhớ những ngày được ở bên những chiếc lá và những mầm non khác. tôi chỉ ước rằng các bạn học sinh sẽ hiểu rằng cây cối cũng cần được yêu thương và bảo vệ.
từ đó, tôi mong các bạn đừng bao giờ bẻ cành, hái lá hay làm tổn thương cây cối. hãy chăm sóc và bảo vệ chúng, bởi cây xanh không chỉ làm cho trường học thêm đẹp mà còn mang đến bóng mát và không khí trong lành cho mọi người.
nếu được nói một lời cuối cùng, tôi chỉ muốn nhắn nhủ: “hãy yêu thương cây cối như yêu thương một người bạn, bởi mỗi mầm non nhỏ bé cũng đang cố gắng lớn lên để mang đến cho các bạn một mùa xuân xanh tươi.”