Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: Văn bản trên đc viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2: Tiếng hiệp vần với nhau là: "rồi - ngồi"
Câu 3: Tác dụng của BPTT nhân hóa trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" là:
- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm câu văn thêm sinh động.
- Tăng sức mạnh của giọng đọc, gợi lên ko gian yên tĩnh và huyền ảo.
- Gợi lên tình cảm thầy trò.
Câu 4: Khi thầy đọc thơ, hình ảnh của quê hương hiện lên thật sinh động, bình dị, quen thuộc.
Câu 1: Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu khái quát về thói quen bắt chước. Bắt chước có thể là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi, nhưng bắt chước mù quáng lại là một thói quen tiêu cực.
- Nêu vấn đề chính: Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại nghiêm trọng cho con người.
- Thân bài:
- Làm mất đi bản sắc và cá tính: Khi bắt chước, con người không còn là chính mình. Họ sống theo khuôn mẫu của người khác, dần dần đánh mất những nét riêng, sở thích và giá trị cá nhân. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và hèn nhát trong việc thể hiện bản thân.
- Gây ra sự thất bại: Điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Bắt chước cách làm của người khác mà không có sự cân nhắc, sáng tạo sẽ rất dễ dẫn đến thất bại. Chẳng hạn, một người khởi nghiệp bắt chước mô hình kinh doanh của một công ty lớn mà không xem xét thị trường, vốn và năng lực của mình sẽ khó thành công.
- Gây cản trở sự phát triển: Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tư duy, sáng tạo và tìm tòi cái mới. Xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ.
- Mất đi sự tôn trọng của người khác: Một người chỉ biết bắt chước thường không được đánh giá cao, vì họ không có ý kiến độc lập và không thể tự đưa ra quyết định.
- Kết bài:
- Khẳng định lại vấn đề: Thói bắt chước mù quáng là một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân và xã hội.
- Nêu giải pháp: Mỗi người cần học cách sống là chính mình, biết lắng nghe, học hỏi nhưng phải có chọn lọc và sáng tạo để tạo nên dấu ấn riêng.
Câu 2: Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
- Thân bài:
- Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
- Diễn biến:
- Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
- Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
- Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
- Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
- Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
- Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
- Kết bài:
- Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
- Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.
Bài làm
Thói quen bắt chước một cách mù quáng người khác là một hiện tượng tiêu cực, nó khiến con người dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân quý giá. Khi chúng ta chỉ sao chép máy móc suy nghĩ, hành động,hay lỗi sống của người khác mà không quá sự lựa chọn lọc hay phản tử , chúng ta tự biến mình thành bản sao nhạt nhoà , không có linh hồn riêng. Hậu quả nghiêm trọng nhất là việc thui chột khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, vì ta đã độc lập và sáng tạo, vì ta đã quen sống theo lối mòn có sẵn mà không cần nỗ lực khám phá hay kiến tạo điều mới mẻ . Hơn nữa, việc chạy theo đám đông và các xu hướng nhất thời dễ khiến chúng ta mất phương hướng, không hiểu rõ bản thân thực sự muốn gì, dẫn đến cảm giác trống rỗng và không hạnh phúc thật sự . Điều này cũng làm giảm ý chí vươn lên, vì ta chỉ quen dựa dẫm vào những hình mẫu có sẵn thấy vì tự xây dựng con đường thành công của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức giá trị riêng để sống chân thật và bản lĩnh hơn. Hãy nhớ rằng, mỗi người là một thể độc đáo, đừng tự biến mình thành phiên bản lỗi của người khác chỉ vì sợ khác biệt hay sợ bị bỏ lại phía sau
Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"
1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;
2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.
3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.
Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2.
Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông (điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt).
Câu 3.
Hai từ láy trong văn bản:
- xù xì: chỉ bề mặt thô ráp, không nhẵn.
- chật chội: chật, gây cảm giác bức bối, khó chịu.
Câu 4.
Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:
- Vừa mang đặc điểm của loài vật/thực vật (có vỏ xù xì, gai góc).
- Vừa mang đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, cảm xúc, lo sợ, được mẹ an ủi (nhân hoá).
Câu 5.
Bài học rút ra:
Muốn trưởng thành, mỗi người cần dũng cảm rời vòng tay che chở, tin vào bản thân và sẵn sàng đối diện với thử thách trong cuộc sống.
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại
Câu 2: Theo văn bản ,những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa ,mưa dông
Câu 3: Hai từ láy là :"xù xì", "chật chội"
-Nghĩa của từ "chật chội": chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu
- Nghĩa của từ "xù xì": bù xù, gây nên cảm giác khó chịu
Câu 4: Nhân vật tôi ( dẻ gai) là mội loài thực vật , vừa mang đặc điểm của lòa vật vừa mang đặc điểm của con người (được nhân các hóa)
Câu 5: Qua bài đọc em rút ra được bài học là : Muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.
Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.
Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.
Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.
Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.
Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tham gia hội thi văn nghệ của trường. Đó là một kỉ niệm vừa hồi hộp, vừa vui sướng mà em không bao giờ quên.
Hôm đó, lớp em được chọn biểu diễn múa trong buổi chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngay từ những buổi tập đầu tiên, em đã cảm thấy rất lo lắng vì sợ mình làm sai động tác, ảnh hưởng đến cả đội. Tan học, em cùng các bạn ở lại tập luyện cùng cô giáo. Có hôm chân đau, người mệt nhưng em vẫn cố gắng vì không muốn bỏ cuộc. Cô giáo luôn nhẹ nhàng động viên chúng em, nhờ vậy em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.
Đến ngày biểu diễn, khi đứng sau cánh gà nhìn xuống sân trường đông kín người, tim em đập rất nhanh. Em hồi hộp đến mức hai tay run lên. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em nhớ lại lời cô dặn và bắt đầu thực hiện từng động tác. Mọi lo lắng dần tan biến, em cảm thấy mình đang hòa vào bài múa. Khi tiết mục kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên khắp sân trường và lòng em tràn ngập niềm vui.
Từ trải nghiệm ấy, em rút ra bài học cho bản thân rằng: chỉ cần cố gắng, kiên trì và tin vào chính mình thì em sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi. Kỉ niệm này đã giúp em trưởng thành hơn và trở thành một trải nghiệm đáng nhớ trong những năm tháng học Tiểu học của em.
Câu 1:
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2:
Aưm sống trong hoàn cảnh nghèo khó, mồ côi cha, mẹ thì đau ốm liên miên, bản làng lại bị hạn hán, đói khát
Câu 3:
- từ láy: thiêm thiếp
- đặt câu: Bé ngủ thiêm thiếp trong vòng tay mẹ.
Câu 4: chi tiết đó chứng minh Aưm là một cậu bé hiếu thảo, chăm chỉ, yêu thương và hết lòng lo lắng cho mẹ
Câu 5:
Bài học em rút ra từ câu chuyện:cần biết yêu thương, hiếu thảo với cha mẹ, sống biết sẻ chia, giúp đỡ người khác, đồng thời phải chăm chỉ, kiên trì và biết vượt qua khó khăn trong cuộc sống
Đâu ai biết em ở tỉnh nào đâu em ơi @@
Tỉnh tôi hôm nay
Sông xanh uốn quanh phố nhỏ,
Núi cao vươn mình giữa nắng hồng.
Người đi chợ, tiếng cười rộn rã,
Làng xóm hòa nhịp với thành phố đông.
Bao năm sáp nhập, cùng chung nhịp,
Tình đất, tình người thêm gần gũi.
Tỉnh tôi giờ rực rỡ sắc mới,
Chào ngày mai, sáng tươi hạnh phúc ngời.
các bn thấy hay thì tick cho mik nhé❗
TỰ HÀO LÀO CAI
Sáng Sapa gom nắng vàng trên núi,
Chiều Cốc Lếu thả khói tím ven sông.
Phố trẻ dựng xây đời rộn rã,
Trời biên cương tỏa sáng ước mơ hồng.
Mình ở Thành phố Hồ Chí Minh sau sáp nhập nhé, trước kia là ở Bình Dương
Đất mở rộng, trời thêm bao khát vọng,
Một Sài Gòn – rực sáng giữa muôn nơi.
Từ công viên, khu phố đến xa khơi,
Là nhịp sống chan hòa bao miền hội.
Đường xa lộ, nối vùng công nghệ mới,
Cao ốc vươn như giấc mộng thanh xuân.
Tiếng máy reo cùng nhịp bước người dân,
Thành phố trẻ, mang hồn Nam tiến mãi.
Không chỉ là thương cảng, đô thành cũ,
Giờ vươn lên, trung tâm của tương lai.
Thành phố sáng mãi giữa ngày mai,
Nơi hội tụ, kết tinh bao miền đất Việt.
Mình ở Thành phố Hồ Chí Minh sau sáp nhập nhé, trước kia là ở Bình Dương
Đất mở rộng, trời thêm bao khát vọng,
Một Sài Gòn, rực sáng giữa muôn nơi.
Từ công viên, khu phố đến xa khơi,
Là nhịp sống chan hòa bao miền hội.
Đường xa lộ, nối vùng công nghệ mới,
Cao ốc vươn như giấc mộng thanh xuân.
Tiếng máy reo cùng nhịp bước người dân,
Thành phố trẻ, mang hồn Nam tiến mãi.
Không chỉ là thương cảng, đô thành cũ,
Giờ vươn lên, trung tâm của tương lai.
Thành phố sáng mãi giữa ngày mai,
Nơi hội tụ, kết tinh bao miền đất Việt.
Thái Bình – Quê Lúa
Thái Bình đất mẹ hiền hòa,
Mênh mông đồng lúa, chan hòa phù sa.
Sông Trà, sông Hóa uốn quanh,
Đưa hương lúa chín tỏa lành quê ta.
Biển Diêm Điền gió thổi xa,
Cánh buồm nâu lộng giữa làn mây bay.
Người dân chân chất, hăng say,
Bàn tay cấy lúa, dựng ngày ấm no.
Ai đi xa vẫn hẹn hò,
Về thăm quê lúa, nghe đò gọi tên.
Thái Bình – nghĩa nặng, tình bền,
Một miền quê đẹp, vững nền tương lai.
Hưng Yên yêu dấu
Hưng Yên xưa, sáp nhập Thái Bình,Nay Hưng Yên lớn, thêm mình vươn cao.
Bờ sông Hồng vẫn chảy, hồng tươi
Thêm phù sa Thái Bình, vun vun lòng người. Phố Hiến xưa, thương cảng ngàn đời
Nay thêm vạn người, thêm lời ca dao.
Đất lúa vàng, thêm nhãn trĩu cành
Bên dòng sông lấp lánh, tình người đong đầy. Hưng Yên nay, vững bước đi lên
Với tâm thế mới, vững bền tương lai.
Đoàn kết một lòng, làm nên sức mạnh
Giữ gìn truyền thống, thêm dài trang sử.
mik quê hưng yên tên bài thơ là hưng yên quê tôi
Sáng buông lơi, tay ngắm trời mâyChiều dồn nén, tay gom góp đầy
Hưng Yên đất lành lòng ai đó
Từng khắc khoải, bao năm tháng đây.
Mặt trời lên, chim mải miết bay
Chiều ngưng đọng, cò về mỗi ngày
Gió về xuôi, cây lay nghiêng ngả
Chỉ tình người, vẫn mãi ở đây.
Sáng phai nhòa, trăng lu mờ dần
Chiều gọi mời, ánh mắt bao phần
Hưng Yên ơi, hồn quê tha thiết
Trong dáng hình, lòng vẫn nhớ ngần.
Sáng dần phai, mây bay lãng đãng
Chiều dần tàn, nắng trải vàng chang
Hưng Yên xưa, vẫn còn vọng mãi
Khúc dân ca, bao nhớ thương mang.
Sáng tàn dần, ráng chiều phai nhạt
Chiều buông lơi, tay gom góp nhặt
Hưng Yên ơi, bao ngày vui buồn
Mỗi lần đi, lại thêm trăn trở.
Sáng nay đi, chiều lại về đây
Sáng gom góp, chiều lại buông tay
Hưng Yên ơi, bao giờ lãng đãng?
Chỉ tình ta, mãi đọng vơi đầy.
Sáng xa dần, chiều vẫn ở đây
Sáng buông lơi, chiều đã quay về
Hưng Yên ơi, lòng ta ở lại
Mỗi lần đi, bao nhớ thương mang.
BẮC NINH QUÊ TÔI
Bắc Ninh quê tôi đất học nên thơ,
Làng quan họ hát mượt mà trong gió.
Dòng sông Cầu lững lờ trôi bền bỉ,
Đưa tiếng hát bay xa tự thuở nào.
Chùa Dâu cổ kính, trăng treo đỉnh tháp,
Đền Đô linh thiêng gió hát lao xao.
Quê tôi đẹp, yên bình và mến khách,
Ai ghé một lần cũng nhớ quay vào.
ok bn nhé , nếu thấy hay cho mik xin 1 tick ạk
BẮC NINH – MIỀN QUAN HỌ QUÊ TÔI
Bắc Ninh quê lụa mến thương vô bờ,
Sông Cầu gió hát đôi bờ lộng gió.
Làng quan họ vọng câu ca bỡ ngỡ,
Ai lỡ nghe rồi lại muốn quay về.
Dọc triền đê nắng vàng trưa rực rỡ,
Cánh đồng xanh trải đến tận chân đê.
Chuông chùa Dâu ngân vang chiều lặng gió,
Gửi tâm hồn nhẹ bẫng giữa miền quê.
Đền Đô cổ, bóng thời gian in ngọc,
Gốc đa già đứng lặng tự ngàn xưa.
Thành cổ Luy Lâu trầm tư năm tháng,
Lá rơi vàng như giữ hộ trời thu.
Kỳ diệu lắm, những mùa xuân đất học,
Học trò chăm, tiếng trống giục trường vang.
Làng nghề gốm Phù Lãng thơm khói lửa,
Lụa tơ tằm sáng óng cả trời giang.
Chiều Tam Đa, khói lam vờn bến nước,
Nhịp chèo khua nhẹ bước nhịp đời trôi.
Người Bắc Ninh hiền hòa và mến khách,
Nụ cười duyên ấm áp mãi không rời.
Nay đất mới hợp thành chung nhịp thở,
Một Bắc Ninh rộng mở giữa ngày mai.
Dù ở đâu, quê hương là điểm tựa,
Là nơi về lòng nhẹ tựa mây bay.
DÀI NHƯ NÀY ĐC KO Ạ