Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao
Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.
Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.
Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.
Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?
Thao tác so sánh. So sánh tinh thần yêu nước của nhân dân ta với đồng bào ta ngày nay
- Câu văn: “Những cử chỉ cao quý đó, tuy khác nhau nơi việc làm nhưng đều giống nhau nơi lòng nồng nàn yêu nước nhằm nhấn mạnh sự giống nhau.
b, Đoạn văn của sử gia Lê Văn Hưu sử dụng thao tác so sánh nhằm nhấn mạnh đến sự khác nhau giữa Lý Thái Tổ và Lê Đại hành trong hai việc: “dẹp gian bên trong… để phúc lại cho con cháu”
- Từ (a) và (b) suy ra hao tác so sánh gồm hai loại chính, so sánh nhằm nhận ra sự giống nhau, sự khác nhau
c, Không đồng ý với ý kiến trên. Vì So sánh là một trong những thao tác quan trọng, cần thiết trong lập luận, đời sống, góp phần hỗ trợ tích cực vào quá trình nhận thức của con người
→ Lựa chọn khẳng định 1, 3, 4
a, Các đoạn văn thể hiện đúng dự kiến của nhà văn:
+ Nội dung và giọng điệu của đoạn mở đầu và đoạn kết thúc để ngợi ca vẻ đẹp rừng xà nu, tượng trưng cho tinh thần quật khởi của đồng bào Tây Nguyên
- Giống nhau: đoạn mở và kết đều tả cảnh rừng xà nu, tạo nên kết cấu vòng tròn, khiến bố cục chặt chẽ, tập trung làm nổi bật chủ đề tác phẩm, gợi cho người đọc liên tưởng “mở rộng vấn đề”
- Khác nhau: Hai đoạn miêu tả rừng xà nu cụ thể bằng những chi tiết nghệ thuật giữa sức tạo hình giúp câu chuyện thêm hấp dẫn, cuối đoạn hình ảnh những cây xà nu bất diệt như sức sống của con người.
b, Qua việc tìm hiểu các giai đoạn sáng tác Rừng xà nu của nhà văn Nguyên Ngọc chúng ta cần rút ra:
+ Trước khi viết hoặc kể chuyện cần suy nghĩ, dự kiến trước các phần mở- kết bài.
+ Cần đảm bảo sự thống nhất, chặt chẽ, rõ ràng và thu hút người đón nhận.
- Trước một gốc cây, nhà khoa học thấy được tính chất và trạng thái của nó, bác làm vườn thấy sức sống của nó, chú thợ mộc thấy chất liệu của nó, anh hoạ sĩ thấy dáng vẻ của nó. Ba người kia đều có mục đích, đều nghĩ tới quan hệ nhân quả của cái cây, còn anh hoạ sĩ lại chỉ thưởng thức dáng vẻ của cái cây hiện tại, không còn mục đích nào khác
Cô Serena được nhà vua phong làm nữ hoàng vì cô đã rất trung thực ki trồng đúng hạt giống hoa mà nhà vua ban. Cô không tìm mọi cách để có chậu hoa đẹp như người khác mà chỉ chăm sóc hạt giống nhà vua đã ban.
1. Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật ở những nghề nghiệp khác nhau:Mỗi nghề nhìn sự vật theo một góc độ khác nhau: nhà khoa học thấy tính chất và trạng thái của nó; người làm vườn thấy sức sống; thợ mộc thấy chất liệu; còn họa sĩ thấy vẻ đẹp và hình thức của sự vật.
2. Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật:Người họa sĩ nhìn sự vật chủ yếu ở khía cạnh cái đẹp (màu sắc, hình dáng), không quan tâm nhiều đến giá trị sử dụng hay mục đích thực tiễn của chúng. Vì vậy họ có thể thấy vẻ đẹp ở mọi sự vật, dù rất bình thường.
Câu 1:
Theo tác giả góc nhìn riêng của mỗi vật được thể hiện qua những người như. nhà khoa học họ thấy tính chất và trạng thái của nó, bác làm vườn thấy sức sống của nó, chú thợ mộc thấy chất liệu, anh hoạ sĩ thấy dáng vẻ của nó. Nhưng cái nhìn của anh hoạ sĩ khác hẳn với ba người kia, ba người kia đều có mục đích về nhân quả của cái cây còn anh hoạ sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ của cái cây, không có mục đích gì khác.
Câu 2:
cái nhìn của hoạ sĩ về sự vật trên thế giới như nhìn thấy khía cạnh hình thức chú không phải khía cạnh thực tiễn, và chỉ thấy thế giới của mĩ chứ không phải chân và thiện chỉ thưởng thức hình dánh máu sắc dáng vẻ của vậy chứ không quan tâm đến giá trị thực tiễn của nó
câu 1
theo tác giả, mỗi người có mục đích và nghề nghiệp khác nhau nên sự vật theo cách khác nhau
ví dụ như : nhà khoa học: nhìn gốc cây để nghiên cứu cấu tạo, chất liệu
nhà nông: chăm sóc các cây lúa mì hoặc khoai lang chăm sóc nó
câu 2
theo tác giả cái nhìn của người hoạ sĩ trong thế giới là , người hoạ sĩ không chỉ nhìn hình thức bên ngoài mà còn nhìn thấy vẻ đẹp và giá trị nghệ thuật của sự vật cảm nhận cảm xúc tâm hồn
câu 1: Theo tác giả, mỗi người với nghề nghiệp khác nhau sẽ nhìn nhận cùng một sự vật dưới những góc độ khác nhau:
Nhà khoa học: Thấy được tính chất và trạng thái của sự vật.
Bác làm vườn: Thấy được sức sống của nó.
Chú thợ mộc: Thấy được chất liệu.
Anh họa sĩ: Thấy được dáng vẻ của nó.
Câu 2: Cái nhìn của người họa sĩ rất đặc biệt và khác hẳn với những người còn lại ở các điểm sau:
Không vụ lợi: Trong khi những người khác nhìn sự vật đều có mục đích (nghĩ tới quan hệ nhân quả), thì anh họa sĩ chỉ đơn thuần là thưởng thức dáng vẻ hiện tại, không còn mục đích gì khác.
Tập trung vào hình thức: Anh thường nhìn thấy khía cạnh hình thức thay vì khía cạnh thực tiễn.
Thế giới của "Mỹ": Tác giả diễn đạt rằng người họa sĩ chỉ thấy thế giới của cái Mỹ (vẻ đẹp), chứ không phải thế giới của "Chân" và "Thiện" (những giá trị thực tế hay đạo đức).
câu1
Theo tác giả, cùng một sự vật nhưng mỗi ngành nghề sẽ có một cách nhìn nhận riêng biệt dựa trên chuyên môn và mục đích của họ: -Nhà khoa học: Nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật. -Bác làm vườn: Nhìn thấy sức sống của sự vật. -Chú thợ mộc: Nhìn thấy chất liệu của sự vật. -Anh họa sĩ: Nhìn thấy dáng vẻ của sự vật.
câu2
Cái nhìn của anh họa sĩ được tác giả nhấn mạnh là khác hẳn với những người còn lại: Trong khi những người khác (nhà khoa học, bác làm vườn, thợ mộc) đều nhìn sự vật với một mục đích cụ thể và nghĩ tới quan hệ nhân quả (giá trị sử dụng, quy luật...), thì anh họa sĩ lại khác. Anh họa sĩ chỉ đơn thuần là thưởng thức vẻ đẹp và dáng vẻ của sự vật đó.
Câu 1. Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện thế nào ở những người có nghề nghiệp khác nhau? Theo tác giả, mỗi nghề nghiệp nhìn sự vật theo một góc độ riêng: Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật. Bác làm vườn nhìn thấy sức sống của cây. Thợ mộc chú ý đến chất liệu của cây. Họa sĩ lại nhìn thấy dáng vẻ, vẻ đẹp hình thức của sự vật. → Mỗi người quan sát sự vật tùy theo mục đích và đặc điểm nghề nghiệp của mình. Câu 2. Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới như thế nào? Người họa sĩ nhìn sự vật chủ yếu ở khía cạnh thẩm mỹ, chú ý đến hình dáng, màu sắc và vẻ đẹp hiện tại của chúng, không đặt nặng giá trị sử dụng hay mục đích thực tiễn. Vì vậy, họ có thể tìm thấy vẻ đẹp ở cả những sự vật bình thường hoặc không có giá trị sử dụng, thể hiện tâm hồn đồng cảm và tình yêu với vạn vật.
1.Mỗi người nhìn sự vật theo mục đích và chuyên môn của mình. 2. Cái nhìn của người họa sĩ: Nhìn sự vật ở khía cạnh thẩm mỹ (cái đẹp), không nhằm mục đích thực dụng.Chỉ thưởng thức hình dáng, màu sắc, vẻ đẹp của sự vật. Thấy thế giới như một thế giới của cái Đẹp (Mỹ), nơi mọi thứ đều có thể trở thành nghệ thuật. Có tình cảm đồng cảm, trân trọng với mọi sự vật, dù nhỏ bé hay không có giá trị sử dụng.