Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: Văn bản trên đc viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2: Tiếng hiệp vần với nhau là: "rồi - ngồi"
Câu 3: Tác dụng của BPTT nhân hóa trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" là:
- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm câu văn thêm sinh động.
- Tăng sức mạnh của giọng đọc, gợi lên ko gian yên tĩnh và huyền ảo.
- Gợi lên tình cảm thầy trò.
Câu 4: Khi thầy đọc thơ, hình ảnh của quê hương hiện lên thật sinh động, bình dị, quen thuộc.
Câu 1:
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2:
Aưm sống trong hoàn cảnh nghèo khó, mồ côi cha, mẹ thì đau ốm liên miên, bản làng lại bị hạn hán, đói khát
Câu 3:
- từ láy: thiêm thiếp
- đặt câu: Bé ngủ thiêm thiếp trong vòng tay mẹ.
Câu 4: chi tiết đó chứng minh Aưm là một cậu bé hiếu thảo, chăm chỉ, yêu thương và hết lòng lo lắng cho mẹ
Câu 5:
Bài học em rút ra từ câu chuyện:cần biết yêu thương, hiếu thảo với cha mẹ, sống biết sẻ chia, giúp đỡ người khác, đồng thời phải chăm chỉ, kiên trì và biết vượt qua khó khăn trong cuộc sống
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2.
Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông (điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt).
Câu 3.
Hai từ láy trong văn bản:
- xù xì: chỉ bề mặt thô ráp, không nhẵn.
- chật chội: chật, gây cảm giác bức bối, khó chịu.
Câu 4.
Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:
- Vừa mang đặc điểm của loài vật/thực vật (có vỏ xù xì, gai góc).
- Vừa mang đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, cảm xúc, lo sợ, được mẹ an ủi (nhân hoá).
Câu 5.
Bài học rút ra:
Muốn trưởng thành, mỗi người cần dũng cảm rời vòng tay che chở, tin vào bản thân và sẵn sàng đối diện với thử thách trong cuộc sống.
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại
Câu 2: Theo văn bản ,những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa ,mưa dông
Câu 3: Hai từ láy là :"xù xì", "chật chội"
-Nghĩa của từ "chật chội": chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu
- Nghĩa của từ "xù xì": bù xù, gây nên cảm giác khó chịu
Câu 4: Nhân vật tôi ( dẻ gai) là mội loài thực vật , vừa mang đặc điểm của lòa vật vừa mang đặc điểm của con người (được nhân các hóa)
Câu 5: Qua bài đọc em rút ra được bài học là : Muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách
Câu 1 ngôi kể thứ ba. câu 2 vì họ nhớ đến ơn Đức của bà đã tạo Lập vườn tược nơi đất cũ ,bày dân làng cách chữa bệnh làm ruộng và nuôi dạy con cái. Câu 3 từ láy là nhẹ nhàng giải thích nghĩa là có tính chất nhẹ không gây cảm giác gì ,từ láy là lam lũ có nghĩa vất vả khổ cực trong cảnh thiếu thốn. Câu 5 con người cần biết hiếu thảo kính trọng biết ơn cha mẹ kể cả cha mẹ nuôi phải luôn gắn bó với cội nguồn nhớ về quê hương không quên nơi đã sinh ra nuôi dưỡng mình biết yêu thương giúp đỡ nhân dân đêm kiến thức kinh nghiệm để làm lợi cho cộng đồng.
Câu 1: Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu khái quát về thói quen bắt chước. Bắt chước có thể là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi, nhưng bắt chước mù quáng lại là một thói quen tiêu cực.
- Nêu vấn đề chính: Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại nghiêm trọng cho con người.
- Thân bài:
- Làm mất đi bản sắc và cá tính: Khi bắt chước, con người không còn là chính mình. Họ sống theo khuôn mẫu của người khác, dần dần đánh mất những nét riêng, sở thích và giá trị cá nhân. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và hèn nhát trong việc thể hiện bản thân.
- Gây ra sự thất bại: Điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Bắt chước cách làm của người khác mà không có sự cân nhắc, sáng tạo sẽ rất dễ dẫn đến thất bại. Chẳng hạn, một người khởi nghiệp bắt chước mô hình kinh doanh của một công ty lớn mà không xem xét thị trường, vốn và năng lực của mình sẽ khó thành công.
- Gây cản trở sự phát triển: Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tư duy, sáng tạo và tìm tòi cái mới. Xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ.
- Mất đi sự tôn trọng của người khác: Một người chỉ biết bắt chước thường không được đánh giá cao, vì họ không có ý kiến độc lập và không thể tự đưa ra quyết định.
- Kết bài:
- Khẳng định lại vấn đề: Thói bắt chước mù quáng là một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân và xã hội.
- Nêu giải pháp: Mỗi người cần học cách sống là chính mình, biết lắng nghe, học hỏi nhưng phải có chọn lọc và sáng tạo để tạo nên dấu ấn riêng.
Câu 2: Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
- Thân bài:
- Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
- Diễn biến:
- Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
- Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
- Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
- Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
- Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
- Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
- Kết bài:
- Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
- Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.
Bài làm
Thói quen bắt chước một cách mù quáng người khác là một hiện tượng tiêu cực, nó khiến con người dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân quý giá. Khi chúng ta chỉ sao chép máy móc suy nghĩ, hành động,hay lỗi sống của người khác mà không quá sự lựa chọn lọc hay phản tử , chúng ta tự biến mình thành bản sao nhạt nhoà , không có linh hồn riêng. Hậu quả nghiêm trọng nhất là việc thui chột khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, vì ta đã độc lập và sáng tạo, vì ta đã quen sống theo lối mòn có sẵn mà không cần nỗ lực khám phá hay kiến tạo điều mới mẻ . Hơn nữa, việc chạy theo đám đông và các xu hướng nhất thời dễ khiến chúng ta mất phương hướng, không hiểu rõ bản thân thực sự muốn gì, dẫn đến cảm giác trống rỗng và không hạnh phúc thật sự . Điều này cũng làm giảm ý chí vươn lên, vì ta chỉ quen dựa dẫm vào những hình mẫu có sẵn thấy vì tự xây dựng con đường thành công của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức giá trị riêng để sống chân thật và bản lĩnh hơn. Hãy nhớ rằng, mỗi người là một thể độc đáo, đừng tự biến mình thành phiên bản lỗi của người khác chỉ vì sợ khác biệt hay sợ bị bỏ lại phía sau
Trong kho tàng truyền thuyết phong phú của Việt Nam, câu chuyện về Sự Tích Hồ Gươm (hay Hồ Hoàn Kiếm luôn chiếm một vị trí đặc biệt, không chỉ vì ý nghĩa lịch sử mà còn vì vẻ đẹp lung linh, huyền ảo của nó. Truyền thuyết này gắn liền với vị anh hùng dân tộc Lê Lợi và cuộc kháng chiến chống quân Minh xâm lược ở thế kỷ XV
Truyền thuyết kể rằng, khi đất nước đang chìm trong ách đô hộ của giặc Minh, lòng người căm phẫn và khao khát độc lập. Thấu hiểu ý trời và lòng dân, Đức Long Quân đã quyết định trao cho Lê Lợi một bảo vật thiêng liêng để giúp ông hoàn thành sứ mệnh giải phóng dân tộc: đó là Thanh Gươm Thần. Thanh gươm không được trao trực tiếp. Lưỡi gươm sáng chói được tìm thấy dưới đáy sông, còn chuôi gươm nạm ngọc lại được tìm thấy trên ngọn cây, tỏa ánh sáng rực rỡ, tất cả đều do người của Lê Lợi tình cờ nhặt được
khi lưỡi và chuôi hợp lại, thanh gươm trở nên hoàn chỉnh, mang sức mạnh phi thường. Nhờ có Thanh Gươm Thần, nghĩa quân Lam Sơn dưới sự lãnh đạo của Lê Lợi đã chiến đấu vô cùng anh dũng, liên tiếp giành thắng lợi vang dội, cuối cùng đánh đuổi được giặc Minh, giành lại độc lập cho đất nước. Lê Lợi lên ngôi vua, lập nên nhà Hậu Lê, mở ra một thời kỳ thái bình thịnh trị
Saukhi đất nước yên bình, tong một lần nhà vua Lê Thái Tổ (tức Lê Lợi) dạo chơi trên chiếc thuyền rồng ở hồ Tả Vọng (tên cũ của Hồ Gươm), một Con Rùa Vàng lớn nổi lên mặt nước. Rùa Thần tiến đến gần thuyền vua, cất tiếng nói: “Xin bệ hạ hoàn trả lại gươm cho Long Quân!” Nhà vua hiểu ra rằng sứ mệnh của thanh gươm đã hoàn thành. Vua bèn rút gươm trao cho Rùa Vàng.Rùa Thần đón lấy gươm, ngậm vào miệng rồi lặn xuống đáy hồ. Kể từ đó, hồTả Vọng được đổi tên thành Hồ Hoàn Kiếm (Hồ Trả Gươm) minh chứng cho lòng nhân ái, hòa bình của dân tộc và sự đồng lòng giữa Trời – Đất – Người trong công cuộc cứu nước
Truyền thuyết này không chỉ là một câu chuyện thần kỳ mà còn thể hiện tinh thần thượng võ và yêu chuộng hòa bình của người Việt, nhắc nhở các thế hệ về công lao của cha ông và ý nghĩa thiêng liêng của độc lập, tự do
Trong số các truyền thuyết cổ xưa của dân tộc Việt Nam, câu chuyện về Sơn Tinh và Thủy Tinh không chỉ là một huyền thoại giải thích hiện tượng thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người Việt trong cuộc đấu tranh chống lại thiên tai.
Truyền thuyết kể rằng, vào đời vua Hùng thứ 18, có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần tên là Mị Nương. Vua Hùng muốn kén cho con gái một người chồng xứng đáng nên đã mở hội thi tuyển rể. Từ khắp nơi, nhiều chàng trai tài giỏi tìm đến, nhưng nổi bật nhất là hai vị thần: Sơn Tinh và Thủy Tinh.
Sơn Tinh là một chàng trai khôi ngô, có tài lạ: chỉ cần vẫy tay, núi đồi trùng điệp sẽ mọc lên, cây cối xanh tươi. Thủy Tinh cũng không kém cạnh, chàng có khả năng hô mưa gọi gió, làm cho biển cả và sông ngòi cuộn trào. Cả hai đều tài giỏi ngang sức ngang tài, khiến Vua Hùng khó lòng lựa chọn.
Cuối cùng, Vua Hùng đặt ra điều kiện thách cưới: "Sáng sớm hôm sau, ai mang đến sính lễ gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao đến trước, người đó sẽ được cưới Mị Nương."
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Sơn Tinh đã mang đầy đủ sính lễ đến trước. Vua Hùng giữ lời hứa, gả Mị Nương cho Sơn Tinh. Thần Núi rước vợ về núi Tản Viên.
Khi Thủy Tinh đến nơi, thấy Mị Nương đã theo chồng, chàng vô cùng giận dữ. Cảm thấy bị sỉ nhục, Thủy Tinh đã nổi cơn lôi đình, dốc toàn lực để báo thù. Thần Nước hô mưa, gọi gió, làm nước biển dâng cao, dìm chìm đồng bằng, muốn nhấn chìm núi Tản Viên để cướp lại Mị Nương.
Trước sức mạnh kinh hoàng của nước, Sơn Tinh không hề nao núng. Thần Núi dùng phép lạ, bốc từng quả đồi, từng dãy núi chặn đứng dòng nước lũ. Nước dâng lên bao nhiêu, Sơn Tinh đắp đất, nâng núi cao lên bấy nhiêu. Cuộc chiến kéo dài ròng rã suốt mấy tháng trời. Cuối cùng, sức Thủy Tinh kiệt dần, đành phải rút lui.
Tuy nhiên, mối thù này không bao giờ dứt. Hàng năm, cứ đến mùa mưa bão, Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh để đòi Mị Nương, gây ra cảnh lũ lụt khắp vùng đồng bằng Bắc Bộ. Và năm nào cũng vậy, Sơn Tinh vẫn chiến thắng, giữ vững bờ cõi và bảo vệ cuộc sống của người dân.
gia đình là chụ cột tinh thần của chúng ta và cũng là nơi sưởi ấm trái tim ta
manager là gì
Câu1: Trả lời: truyện được kể theo ngôi thứ ba . Câu 2: Trả lời: ông là người trồng cây hoàng lan. Câu 3: Trả lời: biện pháp tu từ nhân hóa: "khoác lên mình". Tác dụng: làm cây hoàng lan chở lên sống động, tươi tốt Câu 4 : Trả lời: vì Hà xúc động, nhớ bà và hiểu tình cảm của bà với cây hoàng lan. Câu 5: Trả lời: gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi ta được yêu thương , che chở và dạy dỗ nên người. Nhờ có gia đình, ta luôn có chỗ dựa tinh thần vững chắc để vượt qua khó khăn. Em luôn yêu quý và biết ơn gia đình của mình, đặc biệt là ông bà, cha mẹ.
Câu 1:
-câu chuyện được kể ở ngôi thứ nhất
Câu 2:
-câu chuyện không rõ người trồng cây hoàng Lan
Câu 3:
-
Câu 1: Được kể theo ngôi
Câu chuyện là đc kể ở ngôi kể thứ ba.
Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2:Theo câu chuyện không rõ ai là người trồng cây hoàng loan.
Câu 3:
1 ngôi lể 3
2 kh rõ ai là người Trồng cây hoàng lan
3• Biện pháp tu từ: Nhân hoá (“cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà”).
• Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi, thể hiện sự chăm sóc, yêu thương của con người dành cho cây.
4Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì Hà xúc động, kính yêu bà, đồng thời cảm nhận được tình cảm gia đình thiêng liêng và nỗi nhớ thương người thân.
5Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng đối với cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi yêu thương, che chở và nuôi dưỡng ta cả về thể chất lẫn tinh thần. Từ gia đình, chúng ta học được cách sống nhân ái, biết quan tâm và sẻ chia. Vì vậy, mỗi người cần trân trọng và gìn giữ hạnh phúc gia đình của mình.
câu 1 . Câu chuyện trên được kể theo ngôi kể thứ ba
câu 2 . Theo câu chuyện trên , không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan
câu 3 . Biện pháp tu từ nhân hóa trong câu trên là từ khoác . Vì cây cối không biết làm những việc làm của con người nhưng trong câu trên tác giả đã nói cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà . Biện pháp tu từ nhân hoá đã giúp câu văn trở nên hay hơn , sinh động hơn và gợi cảm , gợi hình ảnh của cây hoàng lan trở nên gần gũi với con người hơn
câu 4 . Hà " run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà " và " ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ vì cô nhớ đến người ông đã mất của mình và hiểu ra vì sao bà lại yêu quý cây hoàng lan đến thế
câu 5 . Gia đình là chỗ dựa vững chắc nhất đối với tất cả mọi người . Gia đình luôn yêu thương và che trở cho ta . Gia đình luôn ở đó , đợi ta trở về . Gia đình là từng thành viên nhìn ta ngày càng khôn lớn . Nếu không có gia đình thì ra xã hội làm việc ,... Cũng rất khó khăn bởi vì ai cũng cần một chỗ dựa tinh thần .
ngôi thứ 3
Câu 1:Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba
c
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3
Câu 1: Bài văn trên là ngôi kể thứ hai
Câu chuyện được kể ngôi kể thứ ban
Câu 1:
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2:
Theo câu chuyện, không rõ ai là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3:
-Biện pháp tu từ nhân hóa:"khoác trên mình"-vốn là cụm từ chỉ hoạt động của con người, trong trường hợp này được gán cho vật (cây hoàng Lan).
-Tác dụng:
+Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở lên sinh động, gần gũi.
+Nhấn mạnh sự hồi sinh, sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa Xuân tới.
Câu 4:
Học sinh giải thích được việc Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" và "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ " là do:
-Hà xúc động , bất ngờ khi thấy kỷ vật của ông còn lưu giữ-những cánh hoa đã héo khô nhưng vẫn phảng phất hương thơm .
-Hà biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng lan.
Câu 5:
-Gia đình đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Gia đình là cái nôi nuôi dưỡng, không chỉ cung cấp những nhu cầu vật chất cơ bản mà còn bồi đắp tâm hồn, tình cảm. Nơi đây, ta tìm thấy sự yêu thương vô điều kiện, sự che chở và nguồn động viên lớn lao để vượt qua khó khăn, thử thách. Chính tình cảm gia đình là động lực để mỗi người cố gắng, phấn đấu, hoàn thiện bản thân và đóng góp cho xã hội.
Câu 1
Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba. Câu 2. Theo câu chuyện, không rõ ai là người trồng cây hoàng lan. Câu 3. – Biện pháp tu từ nhân hoá: “khoác trên mình” – vốn là cụm từ chỉ hoạt động của con người, trong trường hợp này được gán cho vật (cây hoàng lan). – Tác dụng: Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi. Nhấn mạnh sự hồi sinh, sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa xuân tới. Câu 4. HS giải thích được việc Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ” là do: – Hà xúc động, bất ngờ khi thấy kỉ vật của ông còn lưu giữ – những cánh hoa đã héo khô nhưng vẫn phảng phất hương thơm. – Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỉ niệm, thấu hiểu tình yêu thương sâu nặng mà bà dành cho ông. – Hà biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng lan. Câu 5. Đoạn văn cần đảm bảo yêu cầu: – Nội dung: tập trung nêu suy nghĩ về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người (là cái nôi nuôi dưỡng về mặt vật chất và tinh thần của con người; là động lực để mỗi người phấn đấu, cố gắng,…). – Hình thức: viết theo hình thức đoạn văn, dung lượng khoảng 3 – 5 câu.
Câu 1: Truyện được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2: Không rõ ai là người trồng
Câu 3:Biện pháp tu từ nhân hóa: Biện pháp nhân hóa được sử dụng ở cụm từ "khoác trên mình". Đây là cách dùng động từ "khoác" (hành động của con người khi mặc áo, khăn) để gán cho cây hoàng lan – một vật vô tri – như thể nó có khả năng tự ý thức, tự "mặc" lên mình màu xanh tươi non, giống như một con người đang trang điểm cho bản thân.Tác dụng của biện pháp tu từ: Biện pháp nhân hóa này làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi và có hồn, như một sinh linh biết "thay áo mới" sau mùa khô cằn, nhấn mạnh sự hồi sinh mạnh mẽ, tràn đầy sức sống của thiên nhiên khi xuân về. Đồng thời, nó gợi cảm xúc bất ngờ, vui mừng và trân quý ở người đọc, góp phần khắc họa biểu tượng cây hoàng lan như một phần của ký ức gia đình thiêng liêng trong truyện ngắn "Hương hoa hoàng lan" của Phan Khuê, giúp câu văn giàu hình ảnh và gợi cảm hơn.
Câu 4:Hà run run đỡ cánh hoa vì cô bé cảm nhận được sự mong manh, quý giá của vẻ đẹp thiên nhiên, tượng trưng cho tình yêu thương gia đình. Nhìn lên ban thờ với đôi mắt tròn xoe, Hà thể hiện sự ngưỡng mộ, kính cẩn trước không gian thiêng liêng của gia đình, gợi nhớ về những kỷ niệm truyền thống và sự gắn kết với tổ tiên. Điều này cho thấy sự tinh tế trong cảm xúc của trẻ thơ, nơi thiên nhiên và gia đình hòa quyện thành một thế giới ấm áp.
Câu 5:Gia đình là bến đỗ bình yên, nơi nuôi dưỡng tình yêu thương và những kỷ niệm đẹp đẽ như cây hoàng lan trong truyện. Nó giúp mỗi người vượt qua khó khăn bằng sự hỗ trợ và trân trọng, giữ gìn giá trị truyền thống dù thời gian có trôi qua. Gia đình không chỉ là nơi sinh ra mà còn là nguồn động lực để chúng ta trưởng thành và sống ý nghĩa hơn.
Câu 4 :
Câu1: câu chuyện trên kể theo ngôi thứ ba
Câu2: Theo em Hà run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà và ngước đôi mắt tròn xoe nhìn thấy bàn thờ vì Hà xúc động khi thấy kỷ vật của ông còn giữ đó là những cánh Hoa héo đen sậm Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỷ niệm hiểu được tình yêu và dành cho ông
Câu 3 :Biện pháp tu từ nhân hóa -khoác trên mình
-Tác dụng nhấn mạnh sự hồi sinh sức sống của cây hoàng lan khi mùa Xuân tới.
Câu1:ngôi kể thứ 3
Câu 2:
Câu1:
- Ngôi kể : ngôi thứ ba
Câu 2 :
- Theo câu chuyện , không rõ ai là người trồng cây hoàng lan
Câu 3 :
- Biện pháp tu từ nhân hoá : " khoác trên mình "
- Tác dụng :
+ Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động , gần gũi.
+ Nhấn mạnh sự hồi sinh ,sức sống căng tràn cây hoàng lan khi mùa xuân tới
Câu 4 :
- Hà xúc động , bất ngờ khi thấy kỉ vật của ông còn lưu giữ - những cánh hoa đã héo khô những vẫn phảng phất hương thơm
Giúp con người có thể được bao che
Câu 1: câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2:
Theo câu chuyện không rõ ai là người trồng cây hoàng lan
Câu 3:
-biện pháp tu từ nhân hóa: “khoác trên mình”-vốn là cụm từ chỉ hoạt động của con người,trong trường hợp này được gán cho nhân vật (cây hoàng Lan)
-Tác dụng:
+Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi
+Nhấn mạnh sự hồi sinh, Sức sống căng tràn của cây hoàng khi mùa xuân tới
Câu 4:
*Là do:
-Hà xúc động, bất ngờ khi thấy kỷ vật của ông còn lưu giữ-những cánh hoa đã héo khô nhưng vẫn phảng phất hương thơm
-Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của niệm, thấu hiểu tình yêu thương sâu lắng mà bà dành cho ông
- biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng Lan
Câu 5:
- mỗi người, ai cũng đều có riêng cho mình một gia đình nhỏ. Gia đình ấy, là nơi nương tựa, và nuôi dưỡng bản thân chúng ta lớn khôn. Cũng là nơi sum họp, đoàn tụ của mọi người. Nó cũng là nơi nuôi dưỡng tinh thần,và chấp cánh ước mơ. Gia đình ấy mang lại cho mỗi người niềm vui buồn
Em ko bt làm
Qu
Câu 1: câu truyện trên đc kể theo ngôi thứ 3
câu 2: câu truyện trên,không biết rõ ai là người trồng cây hoàng lan
Câu 3: biện pháp tu từ nhân hoá là(khoác trên mình)
- vốn là cụm từ chỉ người,trong câu truyện này được gắn cho vật ( cây hoàng lan)
-Tác dụng:
+Làm cho cây hoàng lan trở lên sinh động gần gũi với con người
+Nhấn mạnh sự hồi sinh ,căng tràn của cây hoàng lan khi mùa xuân tới
Câu 4:Hà súc động khi kỉ vậy của ông còn được lưu giữ
Câu 5: tập trung nêu suy nghĩ về vai trò của gia đình đối với cuộc sống
câu 1
câu chuyện trên được viết theo ngôi kể số3
câu 2
theo câu chuyện trên không ai biết người trồng cây hoa hoàng lan
câu3
làm cho cây hoàng lan trở nên gần gũi và xinh độc
câu4
vì ha xúc động về kỉ vật mà ông để lại là nhưng cách hoa khô héo vẫn con hương thơm thoang thoảng
C 1,ngôi thứ 3 ,C2 ,người ông ,C3 biện pháp tu từ trên là nhân hóa.Tác dụng làm cho sự vật hiện lên sinh động ,gần gũi mang những đặc tính của con người .biện pháp tu từ cho ta thấy cây hoàng lan trở nên có hồn gần gũi đồng thời gợi tả vẻ đẹp tươi mới,đầy sức sống cây khi đâm trồi nảy lộc .biện pháp tu từ còn làm cho cau văn có vần,nhịp điêu ngôn ngữ sinh động mà lại cụ thể rõ ràng .biện pháp tu từ cho thấy tác giả là người có tâm hồn tinh tế, trong sáng,yêu thuên nhiên ,cuộc sống. Từ đó nhắc nhở chúng ta hãy quý trọng vẻ đẹp thiên nhiên,cuộc sỗng,C4 vì hà hiểu được ý nghĩa thiêng liêng của những cánh hoa đối với ông bà và tình cảm gia đình sâu sắc, c5 gia đình là cội nguồn là bến đỗ bình yên và là nơi nuôi dưỡng tình yêu thương ,nhân cách con người
Có hai người anh em cha mẹ mất sớm