Câu 1.
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Câu 1 : Bài thơ “Những người đàn bà gánh nước sông” khắc họa hình ảnh những người phụ nữ lao động lam lũ, tảo tần với công việc gánh nước nặng nhọc, lặp đi lặp lại qua từng ngày. Qua hình ảnh đôi quang gánh trĩu nặng, dòng sông dài và những bước chân mòn mỏi, tác giả không chỉ miêu tả sự vất vả về thể xác mà còn gợi lên nỗi nhọc nhằn, lặng lẽ trong đời sống tinh thần của họ. Những người đàn bà ấy hiện lên như biểu tượng của sự chịu đựng, hi sinh âm thầm cho gia đình, cho cuộc sống. Đặc biệt, hình ảnh những đứa trẻ lớn lên rồi tiếp tục bước vào con đường giống cha mẹ đã gợi ra vòng lặp nghiệt ngã của số phận: nghèo khó nối tiếp nghèo khó, vất vả truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Qua đó, bài thơ không chỉ bày tỏ niềm cảm thương sâu sắc đối với những con người nhỏ bé mà còn đặt ra vấn đề về sự đổi thay của xã hội, về khát vọng thoát khỏi cuộc sống cơ cực. Nội dung bài thơ vì thế vừa mang giá trị hiện thực, vừa giàu ý nghĩa nhân văn.

Câu 2: Trong cuộc sống, không ít người sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khó khăn, nơi mà con đường tương lai dường như đã được định sẵn. Hình ảnh những đứa trẻ trong bài thơ lớn lên rồi lại lặp lại cuộc đời của cha mẹ mình gợi lên một “vòng lặp” của số phận – nơi nghèo khó, vất vả cứ thế truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, con người ngày càng ý thức rõ hơn về khát vọng vượt qua vòng lặp ấy để tự viết nên cuộc đời của chính mình.

- Hình ảnh người đàn bà - biểu tượng của sự chịu đựng và hi sinh bền bỉ:

+ Sự lam lũ trần trụi: Những chi tiết "ngón chân xương xẩu", "móng chân gà mái" và mốc thời gian "năm năm, ba mươi năm, nửa đời" cho thấy sức tàn phá của lao động nặng nhọc lên kiếp người bé nhỏ.

+ Sự cân bằng kì diệu:

+ Một bàn tay "bám vào đòn gánh": Trách nhiệm mưu sinh, đối diện trực tiếp với cơm áo gạo tiền.

+ Một bàn tay "bám vào mây trắng": Vẻ đẹp của tâm hồn, của niềm tin giúp họ không gục ngã trước thực tại khắc nghiệt

- Hình ảnh người đàn ông - biểu tượng của khát vọng và sự bất lực trước số phận:

+ Nỗ lực thay đổi số phận: Họ mang "cơn mơ biển" ra đi. Đây là khao khát vươn xa, tìm kiếm những giá trị lớn lao hơn là việc chỉ quanh quẩn gánh nước sông.

+ Sự thất bại, bế tắc:

+ Hình ảnh "cá thiêng quay mặt khóc", "phao ngô chết nối": Thiên nhiên và định mệnh dường như không ủng hộ họ. Những thứ họ săn tìm (cá thiêng) trở nên xa vời, không thế chạm tới.

+Tâm trạng "giận dữ, buồn bã": Đây là nỗi đau của người có ý chí, có cố gắng nhưng rơi vào bế tắc, không tìm thấy lối thoát cho sự nghèo khó.

- Sự kết nối và vòng lặp nghiệt ngã của số phận:

+ Hình ảnh "lũ trẻ cởi truồng" chạy theo mẹ và lớn lên: Sự nối tiếp của các thế hệ trong cảnh nghèo.

+ Vòng luấn quấn: Con gái lại tiếp tục gánh nước (lặp lại sự hi sinh của mẹ), con trai lại tiếp tục vác cần câu và mơ giấc mơ biến (lặp lại sự bất lực của cha).

=> Bài thơ không chỉ là sự xót thương mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc cho nỗi khổ và cả những khát khao không trọn vẹn của con người vùng sông nước.

Văn nghị luận

Bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông" của Nguyễn Quang Thiều là một bản nhạc trầm buồn nhưng đầy tôn kính về vẻ đẹp lam lũ và sức sống bền bỉ của người phụ nữ Việt Nam. tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh những người đàn bà tần tảo qua những chi tiết tạo hình đầy ám ảnh: "ngón chân xương xẩu", "đòn gánh bé bỏng chơi vơi". Hình ảnh gánh nước sông không chỉ là công việc mưu sinh mà còn là biểu tượng cho dòng chảy của thời gian và sự hy sinh nối tiếp từ thế hệ này sang thế hệ khác ("ba mươi năm và nửa đời tôi thấy"). Đặc sắc nội dung còn nằm ở sự đối lập giữa thực tại nhọc nhằn và tâm hồn cao khiết: trong khi đôi chân bám vào bùn đất, bàn tay họ lại "bám vào mây trắng", thể hiện khát vọng và vẻ đẹp tâm linh vượt lên trên nghịch cảnh. Bài thơ còn gợi lên nỗi xót xa về một "vòng lặp" số phận khi những đứa trẻ lớn lên lại tiếp bước cha mẹ, con gái lại "đặt đòn gánh lên vai". Qua đó, Nguyễn Quang Thiều không chỉ ngợi ca đức tính kiên cường, nhẫn nại của người phụ nữ mà còn bày tỏ niềm trăn trở sâu sắc trước những kiếp người nhỏ bé, đơn sơ nhưng chứa đựng sức mạnh phi thường trên nền văn hóa làng quê Việt Nam.

15 tháng 5

Câu 1:

Bài thơ “Những người đàn bà gánh nước sông” đã khắc họa sâu sắc cuộc sống lam lũ, nhọc nhằn của những người phụ nữ lao động nơi làng quê ven sông. Qua những hình ảnh chân thực như “ngón chân xương xẩu”, “bối tóc vỡ xổ”, tác giả cho thấy sự vất vả, cực nhọc đeo bám họ suốt cả cuộc đời. Không chỉ phải gánh nước, họ còn gánh trên vai nỗi lo toan cho gia đình và cuộc sống. Hình ảnh “một bàn tay bám vào đầu đòn gánh bé bỏng chơi vơi, bàn tay kia bám vào mây trắng” mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: một bên là hiện thực khó khăn, một bên là khát vọng hướng tới tương lai tốt đẹp hơn. Đặc biệt, kết thúc bài thơ gợi lên nỗi xót xa khi những đứa trẻ lớn lên lại tiếp tục lặp lại cuộc đời của cha mẹ mình. Qua đó, tác giả bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc với số phận người lao động nghèo và trân trọng đức tính bền bỉ, hi sinh của họ.


Câu 2:

Trong bài thơ “Những người đàn bà gánh nước sông”, hình ảnh những đứa trẻ lớn lên rồi tiếp tục cuộc sống lam lũ của cha mẹ đã gợi nên nỗi ám ảnh về “vòng lặp” của số phận. Đó không chỉ là câu chuyện trong bài thơ mà còn là vấn đề tồn tại trong xã hội hiện đại. Nhiều người sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, thiếu điều kiện học tập và phát triển nên dễ tiếp tục cuộc sống nghèo khó của gia đình. Vì vậy, khát vọng vượt qua “vòng lặp” số phận trở thành động lực quan trọng giúp con người thay đổi cuộc đời mình.

“Vòng lặp” của số phận có thể hiểu là sự lặp lại của nghèo đói, thất học, thiếu cơ hội hoặc những suy nghĩ tiêu cực từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nếu con người chấp nhận số phận và không cố gắng vươn lên, cuộc sống sẽ mãi dậm chân tại chỗ. Ngược lại, khi có ý chí, nghị lực và khát vọng thay đổi, con người có thể vượt qua hoàn cảnh để hướng đến tương lai tốt đẹp hơn. Trong xã hội hiện nay, rất nhiều bạn trẻ dù sinh ra khó khăn vẫn nỗ lực học tập, làm việc chăm chỉ để đạt thành công. Họ chính là minh chứng cho sức mạnh của ý chí và khát vọng vươn lên.

Tuy nhiên, để vượt qua “vòng lặp” ấy không hề dễ dàng. Bên cạnh sự cố gắng của bản thân, con người còn cần sự hỗ trợ từ gia đình, nhà trường và xã hội. Những chính sách giúp đỡ người nghèo, tạo điều kiện học tập và việc làm sẽ góp phần mở ra cơ hội cho nhiều người thay đổi cuộc sống. Đồng thời, mỗi người trẻ cũng cần chủ động học hỏi, sống tích cực và không ngừng hoàn thiện bản thân.

Là học sinh, em nhận thấy bản thân cần cố gắng học tập, rèn luyện ý chí và nuôi dưỡng ước mơ. Chỉ khi dám thay đổi và kiên trì theo đuổi mục tiêu, chúng ta mới có thể vượt qua giới hạn của hoàn cảnh để tạo nên tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình và gia đình.


15 tháng 5

Bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông" của Nguyễn Quang Thiều là một bức tranh đầy ám ảnh và giàu sức gợi về vẻ đẹp lao động cùng số phận của người phụ nữ nông thôn. Đặc sắc nội dung trước hết nằm ở hình ảnh những người đàn bà hiện lên trong bóng chiều chập choạng, gắn liền với nhịp điệu gánh nước đều đặn, nhẫn nại. Hình ảnh "những chiếc đòn gánh cong lên" không chỉ tả thực sức nặng của những thùng nước mà còn biểu tượng cho sức nặng của cuộc đời, của những lo toan, nhọc nhằn đè nặng lên vai họ. Tác giả đã khéo léo đan cài sự tương phản giữa sự mênh mông của dòng sông với sự nhỏ bé của kiếp người, qua đó tôn vinh vẻ đẹp bền bỉ, đức hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người chị. Bài thơ không chỉ đơn thuần là tả cảnh, mà còn là niềm xót xa, trân trọng trước những mảnh đời lam lũ, bám trụ với dòng sông để nuôi dưỡng sự sống cho gia đình qua bao thế hệ.

Câu 1:

Bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông" của Nguyễn Quang Thiều là một bản nhạc trầm buồn nhưng đầy tôn kính về vẻ đẹp của sự hy sinh. Đặc sắc nội dung trước hết nằm ở hình ảnh những người đàn bà tần tảo với đôi bàn tay kỳ diệu: một tay "bám vào đòn gánh" để đối diện với gánh nặng mưu sinh, tay kia "bám vào mây trắng" – biểu tượng cho tâm hồn thanh cao và niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Tác giả đã khéo léo sử dụng các chi tiết thực đến xót xa như "ngón chân xương xẩu", "móng chân gà mái" và các mốc thời gian "nửa đời", "ba mươi năm" để cực tả sự tàn phá của lao động nặng nhọc lên kiếp người bé nhỏ. Đối lập với sự nhẫn nhịn của người phụ nữ là nỗi khao khát xa xăm nhưng đầy bất lực của những người đàn ông với "cơn mơ biển". Bài thơ kết thúc bằng hình ảnh "lũ trẻ cởi truồng" chạy theo mẹ, gợi lên nỗi ám ảnh về một vòng lặp định mệnh của cái nghèo. Qua đó, tác phẩm không chỉ bày tỏ niềm xót thương sâu sắc cho những phận người vùng sông nước mà còn tôn vinh sức sống bền bỉ, vẻ đẹp tâm hồn vượt lên trên nghịch cảnh khắc nghiệt.

Câu 2:


Trong bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông", hình ảnh những đứa trẻ lớn lên lại tiếp nối cuộc đời của cha mẹ mình đã để lại một nỗi ám ảnh khôn nguôi về sự bế tắc của số phận. Từ hình ảnh đó, ta chợt nhận ra trong xã hội hiện đại, khát vọng vượt qua "vòng lặp" của số phận không chỉ là mong muốn cá nhân mà còn là động lực cốt yếu để thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại.

"Vòng lặp" số phận có thể hiểu là việc một cá nhân tái hiện lại một cách thụ động lối sống, nghề nghiệp, tư duy hoặc cả những thất bại của thế hệ đi trước. Nó giống như một "vết xe đổ" hay một vùng an toàn quá chật hẹp khiến con người ta ngại thay đổi. Nguyên nhân khiến con người rơi vào vòng lặp này thường bắt nguồn từ hoàn cảnh khách quan như cái nghèo bền vững, nhưng sâu xa hơn chính là rào cản tâm lý: tâm lý chấp nhận số phận, nỗi sợ hãi sự khác biệt và áp lực từ định kiến gia đình theo kiểu "cha truyền con nối" một cách máy móc.

Vậy tại sao chúng ta cần phải khát vọng vượt qua nó? Xã hội hiện đại là một dòng chảy không ngừng nghỉ, đòi hỏi sự sáng tạo và bản sắc riêng. Nếu mỗi cá nhân chỉ là một "bản sao" của thế hệ trước, thế giới sẽ trở nên trì trệ và đứng yên. Vượt qua vòng lặp chính là cách duy nhất để con người tìm thấy hạnh phúc đích thực khi được sống đúng với tiềm năng và sở thích của chính mình. Chỉ khi dám bước ra khỏi "bến sông cũ", người con trai trong bài thơ mới thực sự thấy được biển cả, và người con gái mới thoát khỏi cảnh mưu sinh nhọc nhằn trên đôi vai gầy.

Để thực hiện khát vọng đó, giáo dục và nhận thức đóng vai trò tiên quyết. Học tập là con đường ngắn nhất để mở ra những chân trời mới, giúp ta thay đổi tư duy từ "chấp nhận" sang "kiến tạo". Bên cạnh đó, mỗi người cần có sự dũng cảm để từ bỏ những thói quen cũ, dám dấn thân vào những lĩnh vực mới dù đầy rủi ro. Tuy nhiên, cần hiểu rằng vượt qua vòng lặp không đồng nghĩa với việc nổi loạn cực đoan hay chối bỏ nguồn cội. Đó là sự kế thừa có chọn lọc: giữ gìn những giá trị đạo đức tốt đẹp nhưng thay đổi phương thức hành động để phù hợp với thời đại.

Tóm lại, khát vọng vượt qua số phận là minh chứng cho sức mạnh nội tại của con người. Đối với những người trẻ tuổi, chúng ta cần nuôi dưỡng những ước mơ khác biệt và dám bứt phá khỏi những giới hạn định sẵn. Đừng để cuộc đời mình chỉ là một đoạn phim lặp lại, hãy tự tay viết nên một chương mới đầy bản sắc và giá trị cho bản thân và cho cả xã hội.

Câu 1

Bài thơ “Những người đàn bà gánh nước sông” đã khắc họa chân thực cuộc sống lam lũ, nhọc nhằn của những người phụ nữ lao động nơi thôn quê. Hình ảnh những người đàn bà với đôi chân “xương xẩu”, đôi bàn tay bám chặt vào đòn gánh đã gợi lên biết bao vất vả, cơ cực trong hành trình mưu sinh. Công việc gánh nước được lặp đi lặp lại mỗi ngày không chỉ là lao động đời thường mà còn trở thành biểu tượng cho gánh nặng cuộc đời mà họ phải mang trên vai. Tuy vậy, ẩn sau dáng vẻ nhỏ bé, khắc khổ ấy lại là một tâm hồn giàu nghị lực và khát vọng sống. Hình ảnh “bàn tay kia bám vào mây trắng” cho thấy dù cuộc sống nhiều khó khăn, họ vẫn hướng về những điều tốt đẹp, vẫn giữ niềm tin và hi vọng vào tương lai. Bài thơ còn thể hiện sự xót thương, trân trọng của tác giả trước những hi sinh thầm lặng của người phụ nữ lao động. Với ngôn ngữ giàu tính tạo hình, giọng điệu trầm buồn mà sâu lắng, tác phẩm đã để lại nhiều suy ngẫm về số phận con người và vẻ đẹp bền bỉ của những người phụ nữ trong cuộc sống.


Câu 2

Trong bài thơ “Những người đàn bà gánh nước sông”, hình ảnh những đứa trẻ lớn lên rồi tiếp tục lặp lại cuộc đời lam lũ của cha mẹ đã gợi nên nỗi ám ảnh về “vòng lặp” của số phận. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình hay một vùng quê, mà còn phản ánh thực trạng của xã hội hiện đại: nhiều người sinh ra trong khó khăn và tiếp tục bị cái nghèo, sự thiếu thốn cơ hội níu kéo. Chính vì vậy, khát vọng vượt qua “vòng lặp” số phận trở thành một ý nghĩa lớn lao đối với mỗi con người.

“Vòng lặp” của số phận có thể hiểu là sự lặp lại của nghèo đói, thất học, định kiến hay những giới hạn do hoàn cảnh tạo ra. Có những người sinh ra trong gia đình khó khăn, từ nhỏ đã phải lao động vất vả, thiếu điều kiện học tập và dễ bị cuốn vào cuộc sống mưu sinh giống cha mẹ mình. Không ít người trẻ hiện nay vẫn phải bỏ dở ước mơ vì áp lực cơm áo. Nếu không có ý chí và cơ hội thay đổi, họ rất dễ tiếp tục sống trong hoàn cảnh cũ, để rồi thế hệ sau lại lặp lại con đường ấy.

Tuy nhiên, con người không nên chấp nhận số phận một cách thụ động. Khát vọng vượt lên hoàn cảnh chính là động lực giúp chúng ta thay đổi cuộc đời. Trong xã hội hiện đại, giáo dục được xem là con đường quan trọng nhất để phá vỡ “vòng lặp” của nghèo khó. Một người có tri thức sẽ có nhiều cơ hội tìm kiếm việc làm, phát triển bản thân và cải thiện cuộc sống. Bên cạnh đó, ý chí, sự kiên trì và tinh thần không bỏ cuộc cũng là những yếu tố quyết định. Thực tế đã có rất nhiều người xuất thân nghèo khó nhưng bằng nỗ lực học tập và lao động đã vươn lên thành công, trở thành niềm tự hào cho gia đình và xã hội.

Tuy nhiên, vượt qua “vòng lặp” số phận không chỉ là trách nhiệm của cá nhân mà còn cần sự chung tay của xã hội. Nhà nước cần tạo điều kiện để mọi người được tiếp cận giáo dục, việc làm và các cơ hội phát triển công bằng. Gia đình cũng cần nuôi dưỡng ước mơ, khuyến khích con cái học tập thay vì để các em sớm từ bỏ tương lai vì khó khăn trước mắt. Khi con người được trao cơ hội, họ sẽ có thêm niềm tin để thay đổi cuộc đời mình.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, khát vọng vượt lên số phận càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Chúng ta không thể lựa chọn nơi mình sinh ra nhưng có thể lựa chọn cách sống và tương lai của mình. Mỗi người cần không ngừng học hỏi, rèn luyện bản thân và dám theo đuổi ước mơ. Đồng thời, cũng cần biết cảm thông và giúp đỡ những người còn khó khăn để xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

Hình ảnh những đứa trẻ lặp lại cuộc đời cha mẹ trong bài thơ vừa gợi xót xa vừa nhắc nhở con người phải biết vươn lên để thay đổi số phận. Khát vọng vượt qua “vòng lặp” không chỉ giúp mỗi cá nhân có cuộc sống tốt đẹp hơn mà còn góp phần tạo nên một xã hội công bằng, tiến bộ và giàu hi vọng.


15 tháng 5

Câu 1: Bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông" của Nguyễn Quang Thiều là một bản nhạc trầm buồn nhưng đầy tôn kính về vẻ đẹp của sự hy sinh. Đặc sắc nội dung trước hết nằm ở hình ảnh những người đàn bà tần tảo với đôi bàn tay kỳ diệu: một tay "bám vào đòn gánh" để đối diện với gánh nặng mưu sinh, tay kia "bám vào mây trắng" – biểu tượng cho tâm hồn thanh cao và niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Tác giả đã khéo léo sử dụng các chi tiết thực đến xót xa như "ngón chân xương xẩu", "móng chân gà mái" và các mốc thời gian "nửa đời", "ba mươi năm" để cực tả sự tàn phá của lao động nặng nhọc lên kiếp người bé nhỏ. Đối lập với sự nhẫn nhịn của người phụ nữ là nỗi khao khát xa xăm nhưng đầy bất lực của những người đàn ông với "cơn mơ biển". Bài thơ kết thúc bằng hình ảnh "lũ trẻ cởi truồng" chạy theo mẹ, gợi lên nỗi ám ảnh về một vòng lặp định mệnh của cái nghèo. Qua đó, tác phẩm không chỉ bày tỏ niềm xót thương sâu sắc cho những phận người vùng sông nước mà còn tôn vinh sức sống bền bỉ, vẻ đẹp tâm hồn vượt lên trên nghịch cảnh khắc nghiệt. Câu 2: Bài làm Trong bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông", hình ảnh những đứa trẻ lớn lên lại tiếp nối cuộc đời của cha mẹ mình đã để lại một nỗi ám ảnh khôn nguôi về sự bế tắc của số phận. Từ hình ảnh đó, ta chợt nhận ra trong xã hội hiện đại, khát vọng vượt qua "vòng lặp" của số phận không chỉ là mong muốn cá nhân mà còn là động lực cốt yếu để thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại. "Vòng lặp" số phận có thể hiểu là việc một cá nhân tái hiện lại một cách thụ động lối sống, nghề nghiệp, tư duy hoặc cả những thất bại của thế hệ đi trước. Nó giống như một "vết xe đổ" hay một vùng an toàn quá chật hẹp khiến con người ta ngại thay đổi. Nguyên nhân khiến con người rơi vào vòng lặp này thường bắt nguồn từ hoàn cảnh khách quan như cái nghèo bền vững, nhưng sâu xa hơn chính là rào cản tâm lý: tâm lý chấp nhận số phận, nỗi sợ hãi sự khác biệt và áp lực từ định kiến gia đình theo kiểu "cha truyền con nối" một cách máy móc.Vậy tại sao chúng ta cần phải khát vọng vượt qua nó? Xã hội hiện đại là một dòng chảy không ngừng nghỉ, đòi hỏi sự sáng tạo và bản sắc riêng. Nếu mỗi cá nhân chỉ là một "bản sao" của thế hệ trước, thế giới sẽ trở nên trì trệ và đứng yên. Vượt qua vòng lặp chính là cách duy nhất để con người tìm thấy hạnh phúc đích thực khi được sống đúng với tiềm năng và sở thích của chính mình. Chỉ khi dám bước ra khỏi "bến sông cũ", người con trai trong bài thơ mới thực sự thấy được biển cả, và người con gái mới thoát khỏi cảnh mưu sinh nhọc nhằn trên đôi vai gầy.


Câu 1 (khoảng 200 chữ)



Bài thơ Những người đàn bà gánh nước sông gây ấn tượng sâu sắc bởi nội dung giàu giá trị hiện thực và nhân văn. Trước hết, tác phẩm khắc họa hình ảnh những người phụ nữ lao động nghèo lam lũ, vất vả với công việc gánh nước quen thuộc hằng ngày. Đôi vai gầy, bước chân nhọc nhằn cùng vòng quay lặp lại của cuộc sống đã gợi lên số phận cơ cực của những con người nhỏ bé trong xã hội. Qua đó, tác giả bày tỏ niềm xót thương, cảm thông sâu sắc đối với cuộc đời của họ. Không chỉ phản ánh nỗi vất vả về thể xác, bài thơ còn gợi lên sự bế tắc của những kiếp người bị trói buộc trong “vòng lặp” của nghèo khó và số phận. Đặc biệt, hình ảnh những đứa trẻ lớn lên rồi tiếp tục con đường của cha mẹ khiến người đọc day dứt về sự luẩn quẩn của đời sống nghèo khổ qua nhiều thế hệ. Tuy vậy, ẩn sau những nhọc nhằn ấy vẫn là vẻ đẹp của sức sống bền bỉ, sự hi sinh và đức chịu thương chịu khó của người phụ nữ. Bằng cảm hứng nhân đạo sâu sắc, bài thơ đã khơi gợi trong người đọc sự đồng cảm và suy ngẫm về khát vọng đổi thay số phận con người.





Câu 2 (khoảng 600 chữ)



Cuộc sống luôn vận động và đổi thay, nhưng trong xã hội vẫn có những con người bị mắc kẹt trong “vòng lặp” của nghèo khó, bất hạnh hay những giới hạn do hoàn cảnh tạo ra. Kết thúc bài thơ Những người đàn bà gánh nước sông với hình ảnh những đứa trẻ lớn lên rồi lại tiếp tục cuộc đời của cha mẹ mình đã gợi nhiều suy ngẫm về khát vọng vượt qua “vòng lặp” của số phận trong xã hội hiện đại.


“Vòng lặp của số phận” có thể hiểu là sự lặp đi lặp lại của một kiểu cuộc sống, hoàn cảnh hay bi kịch từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đó có thể là vòng lặp của nghèo đói, thất học, bạo lực gia đình, sự tự ti hoặc những định kiến xã hội. Khi con người không có cơ hội thay đổi, họ dễ bị cuốn vào quỹ đạo quen thuộc và tiếp tục sống như những gì đã được sắp đặt từ trước. Vì vậy, khát vọng vượt qua vòng lặp chính là mong muốn thay đổi cuộc đời, khẳng định giá trị bản thân và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.


Trong xã hội hiện đại, khát vọng ấy có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Trước hết, nó là động lực giúp con người không đầu hàng trước hoàn cảnh. Có rất nhiều người sinh ra trong nghèo khó nhưng bằng ý chí và sự nỗ lực, họ đã vươn lên để thay đổi cuộc sống. Học tập, lao động và không ngừng hoàn thiện bản thân chính là con đường giúp con người thoát khỏi những giới hạn của số phận. Nếu không có khát vọng thay đổi, con người sẽ dễ sống an phận, chấp nhận thực tại và đánh mất cơ hội phát triển.


Khát vọng vượt qua vòng lặp còn giúp xã hội tiến bộ hơn. Một xã hội chỉ thật sự phát triển khi mỗi con người đều có cơ hội đổi thay cuộc sống bằng năng lực và sự cố gắng của mình. Những người dám vượt lên hoàn cảnh thường truyền cảm hứng tích cực cho cộng đồng. Từ những học sinh nghèo vượt khó đến những người lao động không ngừng học hỏi để thành công, tất cả đều cho thấy số phận không hoàn toàn là điều cố định. Con người có thể thay đổi tương lai nếu đủ nghị lực và quyết tâm.


Tuy nhiên, vượt qua “vòng lặp” của số phận chưa bao giờ là điều dễ dàng. Nhiều người bị ràng buộc bởi hoàn cảnh kinh tế, điều kiện giáo dục hay áp lực từ gia đình và xã hội. Có những đứa trẻ sinh ra trong nghèo khó phải bỏ học sớm để mưu sinh; có những người luôn tự ti vì xuất thân của mình nên không dám thay đổi. Bên cạnh đó, trong xã hội hiện đại vẫn tồn tại một bộ phận người trẻ sống thiếu mục tiêu, ngại cố gắng, dễ buông xuôi trước khó khăn. Chính sự thụ động ấy khiến họ mãi mắc kẹt trong vòng lặp cũ.


Để vượt qua số phận, trước hết con người cần có niềm tin vào bản thân và dám nuôi dưỡng ước mơ. Giáo dục đóng vai trò đặc biệt quan trọng vì tri thức là chìa khóa giúp con người thay đổi cuộc đời. Ngoài ra, xã hội cũng cần tạo ra nhiều cơ hội công bằng hơn cho những người yếu thế để họ có điều kiện phát triển. Sự đồng cảm, hỗ trợ từ gia đình và cộng đồng sẽ tiếp thêm sức mạnh cho những con người đang nỗ lực vượt lên hoàn cảnh.


Là học sinh, mỗi chúng ta cần xác định mục tiêu sống rõ ràng, không ngừng học tập và rèn luyện bản thân. Không nên tự giới hạn mình bởi hoàn cảnh xuất thân hay những thất bại trước mắt. Chỉ khi dám thay đổi và kiên trì theo đuổi khát vọng, con người mới có thể tạo nên một tương lai khác cho chính mình.


Hình ảnh những đứa trẻ lặp lại cuộc đời cha mẹ trong bài thơ là lời nhắc nhở đầy day dứt về sự luẩn quẩn của số phận. Nhưng trong xã hội hiện đại, con người hoàn toàn có thể phá vỡ vòng lặp ấy bằng ý chí, tri thức và khát vọng vươn lên. Khi dám thay đổi, con người không chỉ cứu lấy cuộc đời mình mà còn mở ra hi vọng cho cả những thế hệ mai sau.


15 tháng 5

Câu 1:

Bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông" của Nguyễn Quang Thiều là một bản nhạc trầm buồn nhưng đầy tôn kính về vẻ đẹp của sự lam lũ. Nội dung trọng tâm của tác phẩm là sự tái hiện hình ảnh những người phụ nữ quê mùa với đôi bàn tay xương xẩu, suốt đời gắn bó với dòng sông để duy trì sự sống cho gia đình. Tác giả không chỉ miêu tả nỗi vất vả, nhọc nhằn mà còn khắc họa một sức mạnh tinh thần kỳ diệu: họ một tay "bám vào đòn gánh", một tay "bám vào mây trắng". Đó là sự giao thoa giữa cái thực tại nghiệt ngã và thế giới tâm hồn thanh cao. Bài thơ còn mang tính triết lý sâu sắc về sự nối tiếp của các thế hệ, nơi những đứa trẻ lớn lên lại tiếp bước con đường của cha mẹ. Qua đó, tác phẩm ca ngợi sự bền bỉ, đức hy sinh vô hạn và tình yêu thương của người phụ nữ Việt Nam trong bối cảnh cuộc sống còn nhiều gian khó.

Câu 2:

Kết thúc bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông", nhà thơ Nguyễn Quang Thiều để lại một nỗi ám ảnh khôn nguôi về hình ảnh những đứa trẻ lớn lên lại tiếp nối đúng cuộc đời của cha mẹ mình: con gái lại đặt đòn gánh lên vai, con trai lại vác cần câu ra đi. Đó là một "vòng lặp" của sự lam lũ, một định mệnh dường như đã được an bài bởi hoàn cảnh. Tuy nhiên, nhìn vào xã hội hiện đại, câu hỏi đặt ra là: Liệu chúng ta có thể bứt phá để vượt qua vòng lặp ấy, hay mãi mãi chỉ là bản sao của thế hệ đi trước?

"Vòng lặp" số phận có thể hiểu là sự lặp lại về lối sống, tư duy và cả những khó khăn kinh tế từ thế hệ này sang thế hệ khác. Trong bài thơ, nó là cái nghèo, là sự quẩn quanh bên dòng sông. Trong đời thực, nó có thể là tư duy cũ kỹ, là sự thiếu hụt cơ hội hoặc đơn giản là nỗi sợ hãi không dám thay đổi. Khát vọng vượt qua vòng lặp chính là nỗ lực tự thân để thay đổi quỹ đạo cuộc đời, tìm kiếm một hướng đi mới mẻ và tiến bộ hơn.

Tại sao chúng ta cần khát vọng này? Bởi lẽ, xã hội hiện đại là một dòng chảy không ngừng. Nếu chỉ dừng lại ở việc lặp lại những gì đã cũ, con người sẽ tự giới hạn năng lực của chính mình và bị tụt hậu. Vượt qua vòng lặp không chỉ là để giàu có hơn về vật chất, mà quan trọng hơn là để được sống một cuộc đời có lựa chọn, được khẳng định bản sắc cá nhân thay vì chỉ là sự nối dài của quá khứ. Một đứa trẻ sinh ra trong gia đình nghèo khó không nhất thiết phải chấp nhận cái nghèo như một định mệnh, mà hoàn toàn có quyền mơ về những đỉnh cao tri thức hay những sự nghiệp khác biệt.

Để phá vỡ vòng lặp, "vũ khí" quan trọng nhất chính là giáo dục và ý chí cá nhân. Tri thức mở ra những cánh cửa mà thế hệ trước chưa từng thấy, giúp con người thay đổi tư duy từ "chấp nhận" sang "kiến tạo". Bên cạnh đó, cần có sự dũng cảm để bước ra khỏi vùng an toàn. Sự dũng cảm ấy đôi khi là việc dám chọn một ngành học mới, dám từ bỏ một công việc ổn định nhưng trì trệ, hay dám phản biện lại những định kiến xưa cũ. Tuy nhiên, vượt qua vòng lặp không đồng nghĩa với việc chối bỏ nguồn cội. Chúng ta trân trọng đức tính kiên trì, sự cần cù của cha mẹ nhưng thay đổi phương thức hành động để những phẩm chất ấy tạo ra những giá trị mới, phù hợp với thời đại.

Thực tế đã chứng minh, có biết bao tấm gương từ nghèo khó đã vươn lên thành những nhà khoa học, doanh nhân lỗi lạc. Họ chính là những người đã biến "đòn gánh" trên vai thành động lực để bay cao hơn. Ngược lại, nếu thiếu đi khát vọng, con người dễ rơi vào trạng thái cam chịu, đổ lỗi cho số phận và vô tình chuyển giao "vòng lặp" bế tắc đó cho thế hệ tương lai.

Tóm lại, vòng lặp của số phận chỉ thực sự tồn tại khi chúng ta ngừng ước mơ và ngừng hành động. Mỗi người trẻ hôm nay cần ý thức rằng, xuất phát điểm không quyết định đích đến. Bằng sự bền bỉ của người phụ nữ gánh nước năm xưa kết hợp với tư duy nhạy bén của thời đại mới, chúng ta hoàn toàn có thể tự viết nên một chương mới cho cuộc đời mình – một chương không còn là bản sao, mà là một bản thể độc nhất và rực rỡ.


15 tháng 5

Câu 1

Bài thơ là một bản nhạc trầm lắng về sự hy sinh và thân phận con người nơi bến sông quê. Trước hết, hình ảnh người đàn bà hiện lên là biểu tượng của sự chịu đựng bền bỉ. Sự lam lũ được miêu tả trần trụi qua "ngón chân xương xẩu", "móng chân gà mái" cùng mốc thời gian "nửa đời người", cho thấy sức tàn phá của lao động nặng nhọc. Tuy nhiên, họ mang một vẻ đẹp cân bằng kì diệu: một bàn tay "bám vào đòn gánh" để đối diện với cơm áo gạo tiền, tay kia lại "bám vào mây trắng" – biểu tượng của niềm tin và sự thanh cao giúp họ không gục ngã. Đối lập với đó là hình ảnh người đàn ông mang theo "cơn mơ biển" nhưng lại rơi vào bất lực, bế tắc qua hình ảnh "cá thiêng quay mặt khóc". Cuối cùng, bài thơ xoáy sâu vào vòng lặp nghiệt ngã của số phận khi "lũ trẻ" lớn lên lại lặp lại đúng cuộc đời của cha mẹ. Tác phẩm không chỉ là lời xót thương mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc những khát khao không trọn vẹn của con người vùng sông nước.

Câu 2:

Khép lại bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông" của Nguyễn Quang Thiều, người đọc không khỏi xót xa trước hình ảnh những đứa trẻ lớn lên lại tiếp tục công việc của cha mẹ: con gái gánh nước bến sông, con trai vác cần câu ra biển. Đó chính là một "vòng lặp" định mệnh đầy nghiệt ngã. Từ hình ảnh ấy, ta chợt nhận ra trong xã hội hiện đại, khát vọng vượt qua những "vòng lặp" của số phận để khẳng định bản sắc cá nhân là một điều vô cùng quan trọng và cần thiết. Trước hết, "vòng lặp" số phận có thể hiểu là việc chúng ta sống lại cuộc đời của thế hệ đi trước một cách thụ động, thiếu đi sự sáng tạo và bứt phá. Nó giống như một lối mòn cũ kỹ mà ta cứ mãi quẩn quanh vì sợ lạc đường. Nhiều người rơi vào vòng lặp này do hoàn cảnh nghèo khó hoặc do định kiến xã hội, nhưng phần lớn là vì nỗi sợ: sợ thất bại khi chọn lối đi riêng và sợ sự khác biệt so với số đông. Tuy nhiên, nếu ai cũng chấp nhận là một "bản sao" hoàn hảo của quá khứ, xã hội sẽ khó lòng phát triển. Xã hội hiện đại ngày nay đề cao sự sáng tạo và khác biệt. Mỗi cá nhân là một bản thể duy nhất với những tiềm năng riêng biệt. Nếu những người phụ nữ trong bài thơ dám mơ về một chân trời khác ngoài bến sông, hay những người đàn ông không chỉ dừng lại ở cơn mơ biển bế tắc, có lẽ cuộc đời họ đã sang một trang mới. Vượt qua vòng lặp không chỉ là để đổi đời về vật chất, mà quan trọng hơn là để ta được sống đúng với cái tôi của mình, để tâm hồn không chỉ mãi "bám vào đòn gánh" mà thực sự chạm tới "mây trắng" của ước mơ. Để làm được điều đó, chúng ta cần có tri thức và bản lĩnh. Học tập chính là chìa khóa quan trọng nhất để thay đổi tư duy từ "chấp nhận" sang "kiến tạo" tương lai. Chúng ta cần dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn, dám dấn thân và dám sai. Tuy nhiên, bứt phá không có nghĩa là chối bỏ nguồn cội hay sống ích kỷ. Chúng ta vẫn kế thừa những giá trị đạo đức, tình yêu thương của cha mẹ, nhưng sẽ thể hiện nó bằng một cách thức mới, một mục tiêu cao đẹp hơn phù hợp với thời đại. Tóm lại, khát vọng vượt qua số phận chính là động lực để mỗi người trẻ khẳng định bản thân. Đừng để cuộc sống của mình chỉ là một vòng tròn lặp lại của người khác. Mỗi chúng ta hãy là một người nghệ sĩ tự vẽ nên con đường riêng, dám bứt phá để tạo ra những giá trị mới mẻ cho chính mình

Câu 1

Trong bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông", Nguyễn Quang Thiều đã tạc nên một tượng đài bằng thơ đầy ám ảnh về vẻ đẹp lao động và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ nông thôn Việt Nam. Đặc sắc nội dung trước hết nằm ở hình ảnh những người đàn bà gánh nước trong đêm – một công việc bình dị nhưng qua ngòi bút của tác giả lại trở nên thiêng liêng, huyền ảo. Họ bước đi trong im lặng, "như những cái bóng", thực hiện một nghi lễ duy trì sự sống cho dân làng. Những gánh nước ấy không chỉ đơn thuần là vật chất mà còn chứa đựng cả "hơi thở của dòng sông", cả ánh trăng và linh hồn của đất mẹ. Hình ảnh đôi vai gầy gánh cả dòng sông về làng gợi lên sự lam lũ, nhẫn nại nhưng cũng đầy sức mạnh bền bỉ của người phụ nữ. Qua đó, nhà thơ ca ngợi thiên chức cao quý của họ: là sợi dây kết nối giữa thiên nhiên và con người, là nguồn nuôi dưỡng mạch sống cho gia đình và quê hương. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng thấu cảm trước những nỗi nhọc nhằn mà còn là sự tôn vinh vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết, nhịp điệu sống cần mẫn, bao dung của những người bà, người mẹ vùng đồng bằng Bắc Bộ.

Câu 2

Trong một bài thơ, hình ảnh những đứa trẻ lớn lên lại lặp lại đúng cuộc đời của cha mẹ mình không chỉ gợi lên sự luân hồi của thời gian mà còn là một nỗi ám ảnh về sự bế tắc của số phận. "Vòng lặp" ấy là một thực tế hiện hữu, nhưng trong xã hội hiện đại ngày nay, việc bứt phá để tự viết nên câu chuyện đời mình đã trở thành một khát vọng mãnh liệt và cấp thiết hơn bao giờ hết. "Vòng lặp" của số phận trước hết là sự lặp lại những khuôn mẫu về lối sống, tư duy, trình độ học vấn hay thậm chí là cái nghèo từ thế hệ này sang thế hệ khác. Khi một đứa trẻ lớn lên trong môi trường hạn chế, chúng dễ dàng bị đóng khung bởi thế giới quan của cha mẹ, từ đó vô tình bước tiếp trên con đường mòn đã có sẵn. Trong xã hội hiện đại, "vòng lặp" còn thể hiện ở sự áp đặt của những định kiến xã hội, những kỳ vọng của gia đình khiến cá nhân đánh mất đi bản sắc và ước mơ thực sự của chính mình.

Vậy tại sao chúng ta cần có khát vọng vượt qua vòng lặp đó? Bởi lẽ mỗi cá nhân là một bản thể duy nhất với tiềm năng vô hạn. Nếu chỉ sống để "tái bản" lại cuộc đời người khác, chúng ta không chỉ đánh mất tự do cá nhân mà còn kìm hãm sự phát triển của toàn xã hội. Khát vọng bứt phá là động cơ thúc đẩy con người không ngừng học hỏi, sáng tạo và đối mặt với thử thách. Nó biến những con người từ thế bị động trước hoàn cảnh trở thành chủ nhân của cuộc đời mình. Một người con của một gia đình nông dân không nhất thiết phải cam chịu sự nghèo khó; một đứa trẻ trong gia đình trí thức không nhất thiết phải đi theo ngành nghề mà cha mẹ đã chọn nếu họ không đam mê. Để thực hiện được khát vọng này, nội lực chính là yếu tố quyết định. Chúng ta cần một tư duy mở, dám nghi ngờ những lối mòn và dám chấp nhận rủi ro. Giáo dục và sự tự học là chìa khóa quan trọng nhất giúp con người tiếp cận với những giá trị mới, từ đó hình thành nên nhân sinh quan khác biệt với thế hệ đi trước. Tuy nhiên, việc vượt qua vòng lặp không đồng nghĩa với sự phủ nhận quá khứ hay chối bỏ nguồn cội. Đó là sự kế thừa những giá trị cốt lõi tốt đẹp và can đảm loại bỏ những xiềng xích của hủ tục, của tư duy cũ kỹ để thích nghi với hơi thở của thời đại.

Xã hội hiện đại với sự bùng nổ của công nghệ và thông tin chính là cơ hội vàng để mỗi cá nhân tìm thấy con đường riêng. Thế nhưng, vẫn còn đó những người sợ hãi sự thay đổi, chấp nhận sống trong vùng an toàn và vô tình để "vòng lặp" ấy tiếp diễn. Sự thụ động này không chỉ là nỗi đau của cá nhân mà còn là gánh nặng của cộng đồng. Tóm lại, cuộc đời không phải là một đường tròn khép kín, mà nên là một đường xoắn ốc đi lên. Khát vọng vượt qua "vòng lặp" số phận chính là biểu hiện cao đẹp nhất của ý chí con người. Đừng để mình trở thành một bản sao mờ nhạt của quá khứ; hãy dũng cảm cầm bút và viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, bởi chúng ta sinh ra là để để lại dấu chân riêng trên mặt đất này, chứ không phải để bước lại trên dấu chân của người khác.

Câu 1:

Bài thơ “Những người đàn bà gánh nước sông”của Nguyễn Quang Thiều là một bức tranh tâm linh đầy ám ảnh, khắc họa vẻ đẹp lao động hòa quyện cùng nỗi nhọc nhằn của người phụ nữ nông thôn Việt Nam. Về nội dung, tác phẩm không chỉ đơn thuần mô tả công việc gánh nước mà còn mở ra một không gian nghệ thuật nhuốm màu huyền thoại và chiều sâu suy tưởng.Hình ảnh những người đàn bà hiện lên trong tư thế "gánh cả dòng sông", một hình ảnh biểu tượng cho sức gánh vác bền bỉ, kiên cường trước dòng chảy nghiệt ngã của số phận. Tác giả đã khéo léo đan cài sự đối lập giữa cái mênh mông, vĩnh hằng của con sông với sự nhỏ bé, hữu hạn của kiếp người. Những bước chân chậm rãi trên triền đê hay bóng hình đổ dài dưới ánh trăng không chỉ là thực tại mà còn là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng, là nguồn mạch nuôi dưỡng sự sống cho gia đình và làng xóm qua bao thế hệ.Đặc biệt, bài thơ chạm đến lòng trắc ẩn của người đọc thông qua nhịp điệu chậm rãi, giàu tính tạo hình, gợi lên vẻ đẹp nguyên sơ, thuần khiết nhưng cũng đầy ám ảnh về thân phận người phụ nữ. Qua đó, Nguyễn Quang Thiều đã bày tỏ thái độ trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn và sức mạnh tiềm tàng của những người phụ nữ chân lội bùn sâu nhưng tâm thế luôn vững vàng, trở thành biểu tượng cho cốt cách và sức sống mãnh liệt của văn hóa làng quê Việt.

Câu 2

Kết thúc bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông", Nguyễn Quang Thiều để lại một hình ảnh đầy ám ảnh: "Những đứa trẻ lớn lên lại đi ra sông gánh nước/ Và những người đàn bà lại hóa đá dọc đường đi". Hình ảnh ấy gợi lên một sự lặp lại khắc nghiệt của số phận, nơi cái nghèo khó và nhọc nhằn dường như là một di sản không mong muốn được truyền từ đời này sang đời khác. Từ nỗi trăn trở về "vòng lặp" trong văn chương, chúng ta nhìn về xã hội hiện đại để thấy rằng: Khát vọng vượt qua định mệnh không chỉ là một lựa chọn, mà là một sứ mệnh của bản sắc cá nhân.

"Vòng lặp" của số phận trong bài thơ chính là cái bóng quá lớn của hoàn cảnh. Những người đàn bà gánh nước là biểu tượng cho sự hy sinh, nhưng cũng là hiện thân của sự cam chịu. Khi những đứa con tiếp bước mẹ mình ra sông, chúng đang bước vào một quỹ đạo đã được định sẵn bởi truyền thống và sự thiếu hụt cơ hội. Trong xã hội hiện nay, "vòng lặp" ấy vẫn tồn tại dưới nhiều hình thức: từ sự kế thừa cái nghèo về vật chất đến sự hạn hẹp trong tư duy và tầm nhìn.

Tuy nhiên, con người hiện đại khác với nhân vật trong bài thơ ở chỗ họ sở hữu “khát vọng bứt phá”. Khát vọng này không đơn thuần là mong muốn giàu sang, mà là khao khát được định nghĩa lại bản thân, không cho phép quá khứ của gia đình làm rào cản cho tương lai của chính mình.

Tại sao khát vọng này lại quan trọng đến thế?

Thứ nhất, nó là động lực để con người chiếm lĩnh tri thức. Nếu những đứa trẻ trong bài thơ chỉ biết ra sông gánh nước vì đó là con đường duy nhất chúng thấy, thì giới trẻ ngày nay dùng giáo dục như một chiếc đòn bẩy để lật ngược thế cờ. Một đứa trẻ sinh ra ở vùng quê nghèo không nhất thiết phải gắn bó với đồng ruộng nếu chúng có khát khao chạm đến công nghệ hay nghệ thuật.

Thứ hai, khát vọng vượt qua vòng lặp giúp con người xây dựng một hệ giá trị mới. Chúng ta trân trọng sự tần tảo của cha mẹ (như cách tác giả trân trọng những người đàn bà gánh nước), nhưng ta không cần phải sao chép nỗi khổ đau của họ. Vượt qua vòng lặp chính là cách để tri ân những hy sinh của thế hệ trước một cách ý nghĩa nhất: sống một cuộc đời rực rỡ

Để thực hiện khát vọng đó, chúng ta cần một sự “can đảm mãnh liệt”. Can đảm để khác biệt, can đảm để rời bỏ vùng an toàn và thậm chí là can đảm để thất bại. Xã hội hiện đại với sự phát triển của Internet và kinh tế số đã mở ra vô vàn cánh cửa. "Dòng sông" của ngày nay không còn là nơi duy nhất để lấy nước; nó là biểu tượng của cơ hội nếu ta biết cách chèo lái.

Tuy nhiên, bàn về khát vọng không có nghĩa là phủ nhận nguồn cội. Vượt qua "vòng lặp" không phải là rũ bỏ quá khứ hay chối từ hình bóng của người mẹ gánh nước năm xưa. Đó là việc mang theo những phẩm chất tốt đẹp (sự kiên trì, lòng nhân hậu) để đi vào một hành trình mới. Một người trẻ thành đạt từ gian khó chính là người đã biến "gánh nặng" trên vai thành "đôi cánh" cho tư duy.

Tóm lại, hình ảnh những đứa trẻ tiếp tục gánh nước trong bài thơ của Nguyễn Quang Thiều là một lời nhắc nhở đau xót về sự bế tắc của số phận. Nhưng trong dòng chảy của thời đại mới, chúng ta có quyền và có khả năng để viết lại đoạn kết cho câu chuyện của chính mình. Khát vọng vượt qua vòng lặp là minh chứng cho sức mạnh của ý chí con người – thứ duy nhất có thể ngăn chúng ta không trở thành những "bức tượng đá" vô hồn dọc con đường định mệnh. Hãy để dòng sông của quá khứ là nơi soi bóng, chứ không phải là nơi giam giữ tương lai.

19 tháng 9 2025

Câu 1. (2,0 điểm)

Đoạn văn khoảng 200 chữ:

Đọc Những dặm đường xuân của Băng Sơn, em cảm nhận được một bức tranh mùa xuân thật đẹp và giàu sức gợi. Trên những nẻo đường, sắc xuân lan tỏa từ cành đào phai, cành mai vàng đến những gánh hoa, gánh quất rực rỡ nối nhau về phố thị. Mùa xuân hiện ra không chỉ trong thiên nhiên mà còn trong gương mặt con người, trong tiếng rao hàng, trong nhịp sống rộn ràng của phố phường. Ẩn sau đó là tình yêu tha thiết của nhà văn dành cho quê hương, đất nước, cho mùa xuân truyền thống của dân tộc. Bằng những chi tiết giản dị, gần gũi, tác giả đã khắc họa được vẻ đẹp thanh khiết, trong lành và tràn đầy sức sống của mùa xuân Việt Nam. Đọc văn bản, em thấy lòng mình thêm rạo rực, bâng khuâng; cũng cảm nhận rõ hơn hương vị Tết cổ truyền – một nét đẹp văn hóa ngàn đời mà ai đi xa cũng nhớ. Qua đó, em nhận ra cần biết trân trọng những giá trị giản dị, quen thuộc quanh mình, bởi chính chúng làm nên cội nguồn hạnh phúc và nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người.


Câu 2. (4,0 điểm)

Bài văn khoảng 600 chữ:

Mỗi dân tộc đều có bản sắc văn hóa riêng, tạo nên dấu ấn không thể hòa lẫn trong cộng đồng nhân loại. Với Việt Nam, bản sắc văn hóa dân tộc đã kết tinh qua hàng nghìn năm lịch sử, thể hiện trong tiếng nói, phong tục, lễ hội, trang phục, ẩm thực, kiến trúc và trong cả tâm hồn, tính cách con người. Giữ gìn những nét đẹp ấy là trách nhiệm chung của toàn xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay.

Trước hết, gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc là giữ lấy cội nguồn, giữ lấy căn tính để không bị hòa tan trong dòng chảy hội nhập. Trong thời đại toàn cầu hóa, văn hóa ngoại lai du nhập mạnh mẽ, dễ khiến một bộ phận giới trẻ chạy theo xu hướng hiện đại mà quên mất gốc rễ truyền thống. Nếu không biết trân trọng, gìn giữ, chúng ta có thể đánh mất bản sắc, mất đi điểm tựa tinh thần quan trọng nhất.

Thế hệ trẻ cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ và phát huy những giá trị ấy. Trách nhiệm ấy thể hiện trước hết ở sự trân trọng, tự hào về những di sản mà cha ông để lại: từ tiếng Việt trong sáng đến những câu ca dao, dân ca; từ tà áo dài thướt tha đến những phong tục ngày Tết. Đồng thời, thế hệ trẻ cũng cần chủ động học hỏi, tìm hiểu để am hiểu sâu sắc hơn về lịch sử, văn hóa dân tộc. Khi đã có tri thức, chúng ta mới có thể truyền bá, giới thiệu và lan tỏa những nét đẹp ấy đến bạn bè quốc tế.

Không chỉ dừng ở ý thức, trách nhiệm còn cần thể hiện bằng hành động thiết thực. Đó có thể là việc tham gia bảo vệ di tích lịch sử, giữ gìn phong tục tốt đẹp, ứng xử văn minh nơi công cộng, hoặc đơn giản là biết nói lời hay, giữ gìn tiếng mẹ đẻ trong sáng. Trong thời đại công nghệ số, trách nhiệm ấy còn là việc sử dụng mạng xã hội để quảng bá văn hóa Việt Nam ra thế giới một cách đúng đắn, sáng tạo.

Tất nhiên, giữ gìn bản sắc không có nghĩa là khước từ cái mới. Thế hệ trẻ cần biết dung hòa giữa truyền thống và hiện đại, biết tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại để làm giàu thêm bản sắc dân tộc, chứ không để nó phai nhạt.

Tóm lại, gìn giữ những nét đẹp bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm thiêng liêng của thế hệ trẻ. Thực hiện tốt trách nhiệm ấy, chúng ta không chỉ bảo vệ cội nguồn dân tộc mà còn góp phần xây dựng hình ảnh Việt Nam giàu bản sắc trong mắt bạn bè thế giới. Và quan trọng hơn, chính chúng ta – những người trẻ – sẽ tìm thấy niềm tự hào, sự tự tin khi bước vào đời bằng đôi cánh của truyền thống và hiện đại.

21 tháng 12 2025

Zjkizox

17 tháng 9 2025

e

19 tháng 9 2025

Câu 1. (2,0 điểm)

Viết đoạn văn nghị luận (200 chữ):

Trong khổ thơ cuối của Tương tư, Nguyễn Bính đã mượn hình ảnh “giầu” và “cau” để gửi gắm nỗi niềm tình yêu và khát vọng gắn bó đôi lứa:

“Bao giờ bến mới gặp đò
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau
Bao giờ giầu bén duyên cau
Thì ta sẽ cưới nhau về một nhà.”

Giầu và cau vốn là hình ảnh quen thuộc trong đời sống văn hóa cưới hỏi của người Việt, tượng trưng cho tình duyên vợ chồng gắn bó bền chặt. Nguyễn Bính đã đưa chất liệu dân gian ấy vào thơ, biến chúng thành biểu tượng nghệ thuật giàu sức gợi. Qua đó, ta thấy được khát vọng tình yêu chân thành, mãnh liệt của chàng trai nông thôn: yêu không chỉ để thương nhớ mà còn mong đến sự kết trái, mong tình yêu được đơm hoa kết quả bằng hạnh phúc hôn nhân. Hình ảnh “giầu – cau” còn cho thấy quan niệm tình yêu của Nguyễn Bính rất mộc mạc, thuần khiết, gắn bó với phong tục và nếp sống thôn quê. Như vậy, bằng hình ảnh dân dã, giàu tính biểu tượng, nhà thơ đã khẳng định sức mạnh, sự bền chặt và thiêng liêng của tình yêu lứa đôi.


Câu 2. (4,0 điểm)

Viết bài văn nghị luận (600 chữ):

Trong một phát biểu nổi tiếng, Leonardo DiCaprio từng nhấn mạnh: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Đây là một quan điểm đúng đắn và đầy tính cảnh báo trong bối cảnh môi trường toàn cầu đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Trước hết, Trái Đất là ngôi nhà chung duy nhất của nhân loại. Cho đến nay, dù khoa học vũ trụ đã phát triển, con người vẫn chưa tìm được một hành tinh nào khác có điều kiện sống phù hợp như Trái Đất. Không khí, nguồn nước, đất đai, rừng cây, đại dương – tất cả đều là những yếu tố không thể thay thế cho sự tồn tại của con người và muôn loài. Vì vậy, bảo vệ Trái Đất cũng chính là bảo vệ sự sống của chính chúng ta.

Tuy nhiên, thực tế đáng buồn là môi trường Trái Đất đang bị tàn phá nặng nề. Ô nhiễm không khí, biến đổi khí hậu, rừng bị chặt phá, băng tan, nước biển dâng… đang đe dọa sự cân bằng sinh thái và kéo theo nhiều hậu quả khôn lường: thiên tai, dịch bệnh, khan hiếm lương thực, suy giảm đa dạng sinh học. Nguyên nhân chủ yếu đến từ chính con người: khai thác tài nguyên quá mức, lối sống tiêu dùng thiếu ý thức, chạy theo lợi ích kinh tế mà bỏ quên môi trường.

Ý kiến của Leonardo DiCaprio vì thế mang ý nghĩa cảnh tỉnh mạnh mẽ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng không ai có thể thoát khỏi hậu quả nếu hành tinh này bị hủy hoại. Cần phải thay đổi từ nhận thức đến hành động: các quốc gia phải chung tay thực hiện các cam kết quốc tế về giảm phát thải, phát triển năng lượng tái tạo, bảo vệ rừng và đại dương. Ở cấp độ cá nhân, mỗi người cũng có thể góp phần bằng những hành động nhỏ bé nhưng thiết thực: hạn chế sử dụng túi nilon, tiết kiệm điện nước, trồng cây xanh, phân loại rác thải, sống thân thiện hơn với tự nhiên.

Tóm lại, Trái Đất là mái nhà duy nhất của nhân loại, không có nơi nào khác để thay thế. Bảo vệ hành tinh này không chỉ là trách nhiệm mà còn là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi con người đối với tương lai chung. Ý kiến của Leonardo DiCaprio vừa là lời nhắc nhở vừa là lời kêu gọi hành động, để chúng ta cùng nhau gìn giữ ngôi nhà xanh này cho thế hệ hôm nay và mai sau.

10 tháng 10 2024

Câu 2:

Đoạn văn đảm bảo các yêu cầu:

- Hình thức: đảm bảo về số câu, không được gạch đầu dòng, không mắc lỗi chính tả, ngữ pháp. Hành văn trong sáng, cảm xúc chân thành ;

- Nội dung: Từ quan điểm đúng đắn của Thân Nhân Trung : “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”, học sinh liên hệ đến lời dạy của Bác : “Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”.

+ Câu nói của Người đề cao vai trò của giáo dục. Người đặt giáo dục là một trong nhiệm vụ hàng đầu để chấn hưng đất nước.

+Người kêu gọi mọi người Việt Nam có quyền lợi và bổn phận học kiến thức mới để xây dựng nước nhà; nhất là các cháu thiếu niên phải ra sức học tập để cho non sông Việt Nam, dân tộc Việt Nam được vẻ vang sánh vai cùng các cường quốc năm châu...

Xem thêm: https://toploigiai.vn/bien-phap-tu-tu-hien-tai-la-nguyen-khi-quoc-gia

17 tháng 9 2025

câu 1

Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà!

Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng lên trước mặt hành khách nài nỉ: “Ông ơi, bà ơi mua bỏng giúp tôi đi!”. Nhưng con tàu vô hình cứ mang các hành khách chạy đi, để lại bà tôi tóc bạc, lưng còng, đứng chơ vơ giữa hai vệt đường ray… Chính tôi, tôi cũng vô tình như con tàu, tôi chẳng để ý gì đến bà tôi, tôi chỉ nghĩ đến những con quay, những quả bóng của tôi thôi! Nhiều lúc bà tôi đến chơi, mới ngồi với bà được một tí, tôi đã vội bỏ đi với những trò chơi của tôi rồi! Không, không thể để thế được. Tôi đã mười hai tuổi, lớn rồi, tôi cũng có quyền bàn chuyện nghiêm chỉnh với bố mẹ tôi chứ! Nghĩ rồi, tôi chạy ào xuống nhà. Tôi thấy mẹ tôi đang rửa bát, còn bố tôi đang xách nước lên.


Sức Khỏe Nam Giới
Chấm dứt biệt danh yếu ngay tại nhà với bí quyết của tôi!
 
Tìm hiểu thêm
– Bố mẹ ơi, – tôi gọi giục giã, – bố mẹ vào cả đây con có chuyện này muốn nói.

– Thằng này hôm nay lạ thật. – Bố tôi nói. – Có chuyện gì mà quan trọng vậy?

– Thì con cứ nói đi, – mẹ tôi nói, – mẹ vừa rửa bát vừa nghe cũng được.

– Không, cả mẹ nữa, mẹ vào đây con mới nói.

Mẹ tôi vào, nhìn tôi lo lắng:

– Hay con có chuyện gì ở lớp?

– Không.

– Hay con đánh nhau với bạn nào?

– Không. Chuyện nhà ta kia. Bố mẹ ơi, bố mẹ có thương bà không?

– Sao tự nhiên con lại hỏi thế? – Bố tôi hỏi lại tôi. – Mà bà làm sao kia mà thương?

– Bà chẳng làm sao cả. Bà đi bán bỏng ở bến tàu ấy, người ta bảo thế. Bố mẹ có biết không?


Diafinol
Bệnh tiểu đường không đến từ đồ ngọt!
Gặp kẻ thù lớn nhất của bệnh tiểu đường
Tìm hiểu thêm
– Biết, – bố tôi có vẻ lúng túng, – nhưng thế thì sao.

– Còn sao nữa! – Tôi nghẹn ngào – Bà già rồi. Sao bố lại để bà như thế? Khổ thân bà!

– Bố có bắt bà phải thế đâu, – mẹ tôi trả lời thay cho bố, – vì bà thích thế chứ.

– Thích ư? Con chắc là bà chẳng thích đâu. Đời nào bà lại thích đi bán bỏng hơn ở nhà với con, với bố mẹ. Bà yêu thương bố mẹ và con lắm kia mà. Ôi, con cứ nghĩ đến những ngày nắng, ngày rét mà bà thì già thế, bà sao chịu nổi, bà ốm rồi bà chết như bà Thìn bên cạnh ấy thì sao. – Nói đến đây tôi oà lên khóc. – Ước gì bây giờ con đã lớn để con nuôi được bà!

Bố mẹ lặng lẽ nhìn tôi rồi lại nhìn nhau. Bố tôi đặt một bàn tay lên vai tôi rồi nói:

– Thôi con nín đi. Bố hiểu rồi. Con nín đi con!

Tôi cảm thấy giọng bố tôi hơi run và bàn tay nóng ran của bố truyền hơi nóng sang vai tôi. Mẹ tôi cũng nghẹn ngào:

– Con nói đúng, bố mẹ có lỗi với bà. Con đi ngủ đi, sáng mai bố mẹ sẽ xuống Vĩnh Tuy đón bà về đây. Gia đình ta lại sum họp như trước.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ, lên giường nằm nhưng không làm sao chợp mắt được. Tôi cảm thấy phấp phỏng, vừa lo lại vừa vui. Chỉ sáng mai thôi, tôi lại được sống cùng với bà như trước. Nhưng nói dại, không hiểu sáng mai bà tôi có còn gặp được tôi không? Bà tôi vẫn thường hay nói với tôi: “Bà sống được ngày nào hay ngày ấy. Người già như ngọn đèn trước gió, không biết tắt lúc nào”.

(Trích “Bà tôi” Xuân Quỳnh. Bầu trời trong quả trứng, NXB Kim Đồng, 2005)

Bài làm

* Mở bài

– Giới thiệu nhân vật “Tôi” trong đoạn trích truyện “Bà tôi” của Xuân Quỳnh.

– Nêu khái quát ấn tượng về nhân vật: để lại nhiều ấn tượng khó quên với người đọc bởi những đức tính tốt đẹp.

* Thân bài



Bệnh tiểu đường không đến từ đồ ngọt!
Gặp kẻ thù lớn nhất của bệnh tiểu đường
Tìm hiểu thêm
– Lần lượt phân tích các đặc điểm của nhân vật dựa trên các bằng chứng trong tác phẩm

+ Tôi đã mười hai tuổi

+ Là người cháu vô cùng yêu thương bà:

. Xót xa, thương cảm khi biết tin bà đi bán bỏng ở bến tàu (bằng chứng).

. Đối thoại cùng bố mẹ và khẩn thiết đề nghị bố mẹ đi đón bà về (bằng chứng).

-> Hành động và lời nói của nhân vật đã thức tỉnh bố mẹ, “đánh thức tính người”, cảm hóa để bố mẹ của “tôi” nhận ra lỗi của mình và có hành động đúng đắn.

. Tâm trạng phấp phỏng vừa lo vừa vui trong đêm (bằng chứng).

-> Là sự thể hiện đẹp đẽ của tình bà cháu, giá trị nhân bản của con người.

-> Đó cũng là điều quý giá đứa cháu nhỏ có thể làm cho bà. Đó cũng chính là tình cảm đáng quý nhất mà người bà đã nhận được. Quãng đời còn lại của người già sẽ ấm áp biết bao khi có những đứa cháu hiếu thảo, yêu quý như nhân vật “tôi” trong câu chuyện.

– Nhận xét đánh giá:



Bệnh tiểu đường không đến từ đồ ngọt!
Gặp kẻ thù lớn nhất của bệnh tiểu đường
Tìm hiểu thêm
+ Nghệ thuật xây dựng nhân vật: Nghệ thuật tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm tinh tế. Xây dựng nhân vật qua lời nói, diễn biến tâm trạng và trong mối quan hệ với bố mẹ và đặc biệt là người bà.

+ Ca ngợi, tôn vinh những giá trị nhân bản đẹp đẽ của con người qua nhân vật “tôi” và nhắc nhở trách nhiệm của mỗi thành viên đối với người thân trong gia đình của mình.

* Kết bài

– Khẳng định ý kiến của người viết về nhân vật

– Nêu cảm nghĩ, ấn tượng về nhân vật, tác dụng của nhân vật với bản thân mình hoặc thế hệ trẻ hôm nay.

câu 2

Hiện tượng "Chảy máu chất xám" (hay còn gọi là "brain drain" trong tiếng Anh) là một vấn đề quan trọng, nói về quá trình di cư quy mô lớn của nguồn nhân lực có kiến thức và kỹ năng từ một quốc gia sang một quốc gia khác. Ban đầu, thuật ngữ này chỉ ám chỉ việc các công nhân kỹ thuật di cư sang các quốc gia khác, nhưng ngày nay, nó đã được mở rộng để bao gồm việc ra đi của những người có kiến thức hoặc chuyên môn từ một quốc gia, khu vực kinh tế, hoặc lĩnh vực khác vì họ tìm kiếm điều kiện sống tốt hơn hoặc mức lương hấp dẫn hơn.

Chảy máu chất xám là một hiện tượng toàn cầu, không chỉ xuất hiện ở các quốc gia đang phát triển mà còn tại các nước phát triển, gây thiệt hại đáng kể đối với quá trình phát triển kinh tế. Các chính phủ đã thực hiện các biện pháp và chính sách nhằm kiểm soát hiện tượng này và tạo điều kiện thu hút những người có kiến thức quay trở lại quê hương.

Nguyên nhân chính thúc đẩy Chảy máu chất xám bao gồm mức lương thấp, thiết bị lạc hậu, triển vọng tương lai không sáng sủa, sự thiếu lựa chọn cho các nhà khoa học nếu họ ở lại quê hương, cũng như chế độ đãi ngộ kém, môi trường nghiên cứu khoa học không phát triển, và giá trị công việc chưa được đánh giá cao. Riêng ở châu Phi, còn có các yếu tố khác như nghèo đói, sự bất ổn chính trị (chiến tranh, xung đột), và nguồn ngân sách đầu tư vào lĩnh vực khoa học và công nghệ cực kỳ thấp (chỉ chiếm 0,3% của GDP).

Các yếu tố cá nhân cũng đóng vai trò quan trọng, bao gồm sự ảnh hưởng từ gia đình (ví dụ như có người thân ở nước ngoài) và sở thích cá nhân của mỗi người, mong muốn khám phá và phát triển sự nghiệp.

Chảy máu chất xám tại các quốc gia nghèo đóng góp đáng kể vào khoảng cách giàu nghèo giữa các quốc gia và gây ra những hậu quả khó lường cho các quốc gia đang phát triển. Việc mất mát nguồn nhân lực có kiến thức dẫn đến sự lãng phí nguồn đào tạo của quốc gia, đồng thời phải chi tiêu lớn để thuê chuyên gia từ nước ngoài. Ở châu Phi, chi phí này thậm chí chiếm tới 1/3 nguồn viện trợ đến từ nước ngoài. Ngoài ra, nhiều nghiên cứu khoa học không thể thực hiện do thiếu nhân lực, và các thành tựu khoa học và công nghệ không được áp dụng rộng rãi. Sự ra đi của các nhà khoa học cũng ảnh hưởng xấu đến cộng đồng và tri thức trong nước, đồng thời gây chậm trễ quá trình phát triển kinh tế.


14 tháng 2

quân1

17 tháng 9 2025

câu 1

Nhân vật bé Em trong truyện "Áo Tết" của Nguyễn Ngọc Tư là một hình ảnh tiêu biểu cho sự ngây thơ, trong sáng nhưng cũng đầy sâu sắc và tình cảm. Bé Em, một cô bé khoảng 10 tuổi, sống cùng bà trong một ngôi nhà nghèo khó ở miền Tây Nam Bộ. Dù hoàn cảnh khó khăn, bé Em luôn giữ trong mình niềm vui và hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chiếc áo Tết mới không chỉ là một món quà vật chất mà còn là biểu tượng của những ước mơ giản dị nhưng đầy ý nghĩa của em. Bé Em rất yêu quý chiếc áo này, không chỉ vì nó đẹp mà còn vì đó là món quà duy nhất mà bà có thể tặng.

Tính cách của bé Em được thể hiện qua sự nhạy cảm và tinh tế trong cách em đối xử với mọi người xung quanh. Em luôn quan tâm, chăm sóc bà, hiểu được nỗi khổ của bà và không phàn nàn về hoàn cảnh khó khăn. Tình bạn chân thành của bé Em với Bích cũng là một điểm sáng trong truyện. Dù hoàn cảnh gia đình khác nhau, bé Em luôn quan tâm và chia sẻ với bạn, không khoe khoang về những bộ đồ mới của mình khi biết Bích chỉ có một bộ đồ mới cho Tết.

Những hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa của bé Em thể hiện sự cảm thông sâu sắc và lòng yêu thương vô bờ bến. Em luôn cố gắng làm cho bạn cảm thấy vui vẻ và không bị tự ti về hoàn cảnh của mình. Qua nhân vật bé Em, Nguyễn Ngọc Tư đã truyền tải một thông điệp sâu sắc về tình cảm gia đình, sự hy sinh và lòng yêu thương, đồng thời khắc họa một hình ảnh tuổi thơ trong sáng nhưng cũng đầy nghị lực và hy vọng.

câu 2

Từ truyện ngắn "Áo Tết", chúng ta học được rằng tình bạn và sự đồng cảm còn quý hơn vật chất. Nhân vật bé Em đã cho thấy sự trưởng thành khi nhận ra giá trị tinh thần này, nhắc nhở mỗi người cần biết cân bằng giữa nhu cầu vật chất và giá trị tinh thần, đặt tình cảm, sự sẻ chia lên trên vật chất phù phiếm. Để xây dựng lối sống hài hòa, ta cần rèn luyện lòng nhân ái, thực hành sẻ chia từ việc nhỏ, tham gia các hoạt động cộng đồng và xây dựng môi trường giáo dục đề cao giá trị tinh thần. 
14 tháng 12 2025

Câu 1.

Nhân vật “em” trong văn bản Áo Tết hiện lên là một cô bé hồn nhiên, giàu cảm xúc và có sự trưởng thành trong nhận thức. Ban đầu, “em” mang tâm lí rất tự nhiên của tuổi thơ: háo hức, mong chờ chiếc áo Tết mới như một niềm vui vật chất cụ thể, gắn với ước mơ được bằng bạn bằng bè. Khi không có được chiếc áo như mong muốn, “em” buồn tủi, chạnh lòng, thậm chí có phần tủi thân trước bạn bè. Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh ấy, “em” đã có sự chuyển biến quan trọng trong suy nghĩ. Qua tình bạn chân thành, sự quan tâm và chia sẻ mộc mạc của bạn bè, “em” nhận ra rằng niềm vui tinh thần, sự yêu thương và gắn bó mới là điều đáng trân trọng. Nhân vật “em” vì thế không chỉ đáng yêu mà còn đáng quý ở khả năng tự nhận thức và lớn lên trong tâm hồn. Hình ảnh “em” góp phần làm nổi bật thông điệp nhân văn của tác phẩm: giá trị tinh thần bền vững hơn những niềm vui vật chất nhất thời.

Câu 2.

Trong văn bản Áo Tết, nhân vật “em” đã nhận ra rằng tình bạn chân thành quý giá hơn chiếc áo đầm mới. Câu chuyện giản dị ấy gợi ra một vấn đề có ý nghĩa sâu sắc trong đời sống hiện đại: làm thế nào để xây dựng lối sống hài hòa, cân bằng giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần.

Không thể phủ nhận vai trò của vật chất trong cuộc sống. Vật chất đáp ứng những nhu cầu thiết yếu như ăn, mặc, ở, học tập, giúp con người sống thuận tiện và an toàn hơn. Đối với tuổi trẻ, những mong muốn về trang phục đẹp, đồ dùng mới hay tiện nghi hiện đại là điều hoàn toàn chính đáng. Tuy nhiên, khi con người quá đề cao vật chất, dễ rơi vào lối sống chạy theo hình thức, so sánh hơn thua, từ đó đánh mất niềm vui giản dị và các mối quan hệ chân thành.

Giá trị tinh thần, ngược lại, là nền tảng bền vững nuôi dưỡng tâm hồn con người. Đó là tình bạn, tình thân, lòng nhân ái, sự sẻ chia và cảm giác được yêu thương. Những giá trị này không thể đo đếm bằng tiền bạc nhưng lại quyết định hạnh phúc lâu dài của mỗi người. Câu chuyện trong Áo Tết cho thấy khi “em” nhận được sự cảm thông và tình bạn chân thành, nỗi buồn vì thiếu thốn vật chất dần được xoa dịu. Điều đó chứng tỏ đời sống tinh thần có sức mạnh lớn lao trong việc giúp con người vượt qua khó khăn.

Để xây dựng lối sống hài hòa giữa vật chất và tinh thần, trước hết mỗi người cần biết đủ. Biết trân trọng những gì mình có sẽ giúp ta không bị cuốn vào vòng xoáy chạy theo vật chất. Bên cạnh đó, cần rèn luyện thói quen quan tâm đến người khác: lắng nghe, chia sẻ, giúp đỡ khi có thể. Chính những hành động nhỏ ấy nuôi dưỡng đời sống tinh thần phong phú. Ngoài ra, việc tham gia các hoạt động tập thể, đọc sách, rèn luyện thể thao, sống gần gũi với gia đình cũng giúp con người cân bằng giữa nhu cầu vật chất và đời sống nội tâm.

Đặc biệt với học sinh, việc cân bằng này càng quan trọng. Không nên đánh giá bản thân hay bạn bè qua quần áo, đồ dùng, mà cần coi trọng nhân cách, sự chân thành và nỗ lực trong học tập. Khi biết đặt giá trị tinh thần song hành với vật chất, con người sẽ sống nhẹ nhàng, nhân ái và hạnh phúc hơn.

Tóm lại, câu chuyện Áo Tết gửi gắm bài học sâu sắc: vật chất cần thiết nhưng không phải là tất cả. Một lối sống hài hòa, biết trân trọng cả giá trị vật chất lẫn tinh thần chính là con đường giúp con người đạt tới hạnh phúc bền lâu.


Câu 1. (2,0 điểm)Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích, đánh giá hình ảnh "Hoa chanh nở giữa vườn chanh" trong bài thơ dưới đây.            CHÂN QUÊ     Hôm qua em đi tỉnh về,     Đợi em ở mãi con đê đầu làng.     Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng.     Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!     Nào đâu cái yếm lụa sồi?     Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?     Nào...
Đọc tiếp

Câu 1. (2,0 điểm)

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích, đánh giá hình ảnh "Hoa chanh nở giữa vườn chanh" trong bài thơ dưới đây.

            CHÂN QUÊ

     Hôm qua em đi tỉnh về,

     Đợi em ở mãi con đê đầu làng.

     Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng.

     Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!

     Nào đâu cái yếm lụa sồi?

     Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?

     Nào đâu cái áo tứ thân?

     Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?


     Nói ra sợ mất lòng em,

     Van em! Em hãy giữ nguyên quê mùa.

     Như hôm em đi lễ chùa,

     Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh.

     Hoa chanh nở giữa vườn chanh,

     Thầy u mình với chúng mình chân quê.

     Hôm qua em đi tỉnh về,

     Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.

                                      (Nguyễn Bính, theo thivien.net)

Câu 2. (4,0 điểm)

Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bày tỏ quan điểm của anh/chị về ý kiến sau đây: Biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại. (Barack Obama)

10
19 tháng 9 2025

Câu 1. (2,0 điểm)

Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ:

Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, hình ảnh “Hoa chanh nở giữa vườn chanh” là một điểm nhấn nghệ thuật đặc sắc, giàu ý nghĩa. Hoa chanh vốn nhỏ bé, giản dị, không rực rỡ như hoa hồng, hoa cúc nhưng lại tinh khiết, trong sáng và tỏa hương thầm. Đặt trong “vườn chanh”, hoa chanh càng trở nên đồng điệu với không gian quê mùa, dân dã. Hình ảnh ấy chính là biểu tượng cho vẻ đẹp mộc mạc, thuần khiết, gần gũi của người con gái thôn quê. Qua đó, nhà thơ bày tỏ niềm trân trọng đối với những nét đẹp giản dị, đồng thời gửi gắm lời nhắn nhủ tha thiết: đừng để lớp son phấn thị thành làm phai nhòa vẻ đẹp tự nhiên vốn có. Hình ảnh “hoa chanh nở giữa vườn chanh” còn khẳng định quan niệm thẩm mỹ của Nguyễn Bính – đề cao sự chân chất, quê mùa, coi đó là vẻ đẹp bền vững và đáng quý hơn cả. Từ hình ảnh thơ này, ta cảm nhận được nỗi lo lắng của nhà thơ trước nguy cơ mai một bản sắc quê hương khi con người chạy theo lối sống thị thành. Như vậy, chỉ bằng một câu thơ giản dị, Nguyễn Bính đã khắc họa thành công vẻ đẹp chân quê – vừa mộc mạc, vừa tinh khiết, vừa bền chặt trong lòng người đọc.


Câu 2. (4,0 điểm)

Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ:

Trong một bài phát biểu, cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama từng nhấn mạnh: “Biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại.” Quả thực, giữa thời đại toàn cầu hóa hôm nay, biến đổi khí hậu không còn là vấn đề xa vời, mà đã trở thành mối đe dọa trực tiếp, ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống con người trên khắp hành tinh.

Trước hết, biến đổi khí hậu là hệ quả tất yếu của hoạt động sản xuất và sinh hoạt thiếu ý thức của con người. Sự gia tăng khí thải nhà kính, nạn chặt phá rừng, ô nhiễm môi trường,… đã làm Trái Đất nóng lên, thời tiết thất thường, thiên tai dồn dập. Hậu quả là băng tan, mực nước biển dâng, nhiều vùng đất ven biển đứng trước nguy cơ biến mất. Bên cạnh đó, thiên tai, hạn hán, lũ lụt, bão tố diễn ra khốc liệt hơn, gây thiệt hại lớn về người và của, đặc biệt đối với các quốc gia nghèo, dễ bị tổn thương. Biến đổi khí hậu còn làm suy giảm đa dạng sinh học, ảnh hưởng đến nguồn nước, lương thực, từ đó đe dọa trực tiếp đến sự sống còn của loài người.

Từ thực trạng ấy, ta càng thấm thía tính đúng đắn trong lời cảnh báo của Obama. Quả thật, trong các thách thức toàn cầu như chiến tranh, dịch bệnh, khủng bố,… biến đổi khí hậu nguy hiểm hơn vì nó diễn ra âm thầm nhưng lâu dài, tác động đến mọi mặt đời sống và không chừa một ai. Đặc biệt, nó đe dọa đến tương lai của thế hệ mai sau, làm lung lay nền tảng phát triển bền vững của nhân loại.

Để đối mặt với thách thức này, cần có sự chung tay của toàn thế giới. Các quốc gia phải tăng cường hợp tác, thực hiện cam kết giảm phát thải, phát triển năng lượng sạch, trồng và bảo vệ rừng. Bên cạnh đó, mỗi cá nhân cũng cần nâng cao ý thức bảo vệ môi trường: hạn chế sử dụng nhựa, tiết kiệm điện nước, trồng cây xanh, sống thân thiện với thiên nhiên. Chỉ khi cả cộng đồng cùng hành động, nhân loại mới có thể vượt qua thách thức khổng lồ này.

Tóm lại, biến đổi khí hậu thực sự là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại, đúng như lời Obama từng khẳng định. Ý kiến ấy không chỉ là lời cảnh báo mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta phải hành động ngay hôm nay, để bảo vệ Trái Đất – ngôi nhà chung duy nhất của loài người.

19 tháng 9 2025

tặng mik mấy xu đi

1 xu cx đc nha

Đọc văn bản và thực hiện yêu cầu từ 1 đến 5.       NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA     Những cuộc chia lìa khởi tự đây,     Cây đàn sum họp đứt từng dây.     Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc,     Lần lượt theo nhau suốt tối ngày...     Có lần tôi thấy hai cô bé,     Sát má vào nhau khóc sụt sùi.     Hai bóng chung lưng thành một bóng,     “− Đường về nhà chị...
Đọc tiếp

Đọc văn bản và thực hiện yêu cầu từ 1 đến 5. 

      NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA

     Những cuộc chia lìa khởi tự đây,
     Cây đàn sum họp đứt từng dây.
     Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc,
     Lần lượt theo nhau suốt tối ngày...

     Có lần tôi thấy hai cô bé,
     Sát má vào nhau khóc sụt sùi.
     Hai bóng chung lưng thành một bóng,
     “− Đường về nhà chị chắc xa xôi?”

     Có lần tôi thấy một người yêu,
     Tiễn một người yêu một buổi chiều,
     Ở một ga nào xa vắng lắm!
     Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu.

     Hai chàng tôi thấy tiễn chân nhau,
     Kẻ ở sân toa, kẻ dưới tàu,
     Họ giục nhau về ba bốn bận,
     Bóng nhoà trong bóng tối từ lâu.

     Có lần tôi thấy vợ chồng ai,
     Thèn thẹn đưa nhau, bóng chạy dài,
     Chị mở khăn giầu, anh thắt lại:
     “− Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!”

     Có lần tôi thấy một bà già,
     Đưa tiễn con đi trấn ải xa.
     Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng,
     Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.

     Có lần tôi thấy một người đi,
     Chẳng biết vì đâu, nghĩ ngợi gì!
     Chân bước hững hờ theo bóng lẻ,
     Một mình làm cả cuộc phân ly.

     Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
     Những bàn tay vẫy những bàn tay,
     Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
     Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

                                  (Nguyễn Bính, theo thivien.net)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản.

Câu 2. Xác định vần và kiểu vần được gieo trong khổ cuối của văn bản.

Câu 3. Xác định biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó.

Câu 4. Phát biểu đề tài, chủ đề của bài thơ.

Câu 5. Theo em, yếu tố tự sự được thể hiện trong bài thơ này như thế nào? Hãy phân tích tác dụng của yếu tố ấy trong việc thể hiện cảm xúc, tư tưởng của bài thơ.

45
15 tháng 12 2025

!!

20 tháng 12 2025

Câu 1:

Thể thơ: Thơ bảy chữ

Câu 2:

Vần: Vần "ay" (bay - tay).

Kiểu vần: Vần chân, vần liền.

Câu 3:


Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc "Có lần tôi thấy...".

• Tác dụng:

• Tạo nhịp điệu đều đặn, như những chuyến tàu nối đuôi nhau đến rồi đi.

• Nhấn mạnh sự quan sát tỉ mỉ và nỗi ám ảnh của tác giả trước những cảnh chia ly lặp đi lặp lại nơi sân ga.

• Góp phần khắc họa sâu đậm vẻ đẹp đượm buồn và sự đa dạng của các cung bậc cảm xúc trong lúc tiễn biệt.

Câu 4:


-Đề tài: Cảnh chia ly nơi sân ga.

-Chủ đề: Thể hiện nỗi buồn nhân thế, sự cảm thông sâu sắc của tác giả trước những bóng hình đơn chiếc và những cuộc phân ly đầy lưu luyến trong xã hội cũ.

Câu 5:


-Yếu tố tự sự: Được thể hiện qua việc kể lại các câu chuyện ngắn, những mảnh đời riêng biệt gặp gỡ rồi chia xa: hai cô bé khóc, cặp tình nhân chia tay, người vợ tiễn chồng, bà mẹ tiễn con đi lính....

- Tác dụng:

+ Giúp cảm xúc của bài thơ trở nên cụ thể, chân thực qua những hình ảnh sống động.

+ Yếu tố kể làm nền tảng để khơi gợi dòng cảm xúc xót xa, bâng khuâng của nhân vật trữ tình trước cảnh "biệt ly".