Đối thơ :

Nà...">

K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

18 tháng 7

Vứt lấy giang sơn mà ta ví như họa

Ta đổi lấy nụ cười nàng cứ tựa như hoa

18 tháng 7

Bỗng thấy nhói tim nàng đâu phải cây trâm lạ

Tự phát sáng như xá lợi tử giúp ta bỏ cả tâm tà

.....

Tên nàng khắc mãi nơi từng trang nhật ký
Đến bạc mái đầu vẫn chẳng thể nào quên.

.....

Tên nàng khắc mãi nơi từng trang nhật ký
Đến bạc mái đầu vẫn chẳng thể nào quên.

18 tháng 7

bất tử truyền đời

đời sau truyền kiếp

năm tháng ngày qua

26 tháng 1 2024

Trường học là ngôi nhà thứ hai của em. Một trong các thầy cô đã dạy em em yêu và quý nhất là cô Nhung. Đây là cô giáo dạy môn Tiếng Việt của em năm lớp 4. Cô Nhung năm nay 25 tuổi, cô có dáng người mảnh mai, gương mặt trái xoan, thanh tú. Trên gương mặt lúc nào cũng nở một nụ cười dịu hiền tỏa nắng luôn gây ấn tượng cho người nhìn. Cô có đôi mắt rất đẹp, đôi mắt ấy luôn nhìn chúng em mới nhìn ánh mắt hiền từ và tươi sáng. Em yêu nhất là giọng nói của cô. Giọng nói cô dịu dàng, trầm ấm khi dặn dò chúng em. Những bài giảng qua giọng nói của cô trở nên mềm mại và hay hơn. Mỗi khi đến lớp cô  thường mặc chiếc áo dài thướt tha càng tôn thêm dáng người của cô. Cô có mái tóc rất dài và mượt luôn được cô buộc gọn gàng đằng sau lưng. Cô rất vui vẻ và nhiệt tình với học sinh và mọi người xung quanh. Cô luôn hoàn thành những nhiệm vụ được giao. Với tính cách hài hước của cô đã tạo ra những trò chơi, những hoạt động để chúng em tìm kiếm được niềm vui trong mỗi bài học. Với em cô Nhungkhông chỉ là một cô giáo mà còn là một người mẹ thứ hai của em. Em rất yêu quý cô.

like cho mik nhé

15 tháng 2 2024

Cô giáo của bạn thì tự tả đi

24 tháng 1 2024

hép mị

 

24 tháng 1 2024

cứu

29 tháng 1 2024

Trong những năm học ở cấp một có rất nhiều thầy cô đã dạy em, ai em cũng quý cũng yêu. Nhưng người em dành nhiều tình thương nhất, đó là cô Hồng Nga - người đã dìu dắt em trong năm học lớp ba.

Mới thoạt nhìn, có Nga không đẹp lắm. Cô khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Đó là tuổi đời đầy mơ mộng nhưng cô lại rất yêu nghề và yêu học sinh. Mỗi khi có bước vào lớp, nụ cười tươi thắm khoe hai hàm răng trắng đều như hạt bắp luôn nở trên môi. Mái tóc dày, đen mượt thả ngang lưng rất phù hợp với gương mặt trái xoan thanh tú. Miệng cô hơi nhỏ nên khi cười chúm chím như một nụ hoa. Chúng em thích nhất khi cô đến lớp và bộ áo dài màu xanh da trời thướt tha, dịu dàng. Lúc đó, em thấy cô trẻ trung và duyên dáng như một chị nữ sinh cấp 3.

Chúng em rất thích nghe cô giảng bài. Cô có giọng nói rất nhẹ nhàng và trong trẻo kết hợp với phong cách vui tươi dí dỏm càng làm cho giờ dạy thêm sinh động, hấp dẫn. Cô hay tìm kể cho chúng em nghe những câu chuyện xoay quanh câu tục ngữ: "Có công mài sắt, có ngày nên kim" để khuyên nhủ các bạn chưa chăm chỉ, kiên trì trong học tập. Em còn nhớ, mặc dù cô bận rất nhiều việc nhưng cô vẫn dành thời gian để đến thăm từng nhà học sinh. Có một lần, em bị ốm nặng đột ngột phải nghỉ học ở nhà. Không ngờ, sau khi tan trường về cô đã không ngại đường sá, nắng gắt vội đến thăm cô học trò nhỏ. Tấm lòng tận tuỵ vì học sinh của cô đã làm cả nhà em vô cùng cảm động! Đặc biệt cô còn dành nhiều thì giờ để chăm chút các bạn nghèo các bạn chưa ngoan. Lúc ấy trong lớp em có bạn Hùng mồ côi mẹ ít được ba quan tâm chăm sóc, bạn thường nghỉ học, thỉnh thoảng cô mua cho bạn vài cuốn tập hoặc quyển sách hay. Nhờ tình thương của cô và lớp 5A chúng em, bạn Hùng đã khắc phục dần khuyết điểm và học tập tiến bộ rõ rệt vào cuối học kì một. Cuối năm ấy, lớp em lại nhận được cờ khen của Ban giám hiệu trường. Cô bảo đó là thành tích của tập thế chúng em. Nhưng riêng em, em nghĩ vinh quang đó phần lớn chính là nhờ công lao dạy dỗ của cô vậy !

19 tháng 9 2025

Ngày xưa, cây cối trên trái đất đều chưa có tên gọi. Trời bèn gọi các cây lên để đặt cho mỗi loại cây một cái tên. Nghe tin đó, đám cây cối mừng lắm và mỗi loại đều cử một cây lên trời để nhận tên

Lên đến trời, trên một bãi rộng, các cây to, nhỏ, cao, thấp đứng chen chúc nhau. Trời ngồi trên một gò cao, lần lượt đặt tên cho các cây to rồi đến cây nhỏ. Trời trỏ tay vào từng cây và đặt tên:

– Chú thì ta đặt tên cho là cây dừa;

– Chú thì ta đặt tên cho là cây cau;

– Chú thì đặt tên cho là cây mít;

– Chú thì tên là cây nhãn;

– Chú thì tên là cây hồng…

Trời nói mãi, mỏi cả mồm mà vẫn chưa hết.

Vì vậy, lúc đầu trời còn nói câu dài. Về sau, trời chỉ nói vắn tắt:

– Chú thì là cây cải;

– Chú là cây ớt;

– Chú là cây tỏi…

Cho đến cuối ngày, khi ông Trời đã mệt, có một nhành cây nho nhỏ hớt hơ hớt hải chạy đến, chỉ xin tên gì cũng được. Nhành cây đó xin lỗi ông Trời đã đến trễ, vì nó phải chăm sóc bà của nó đang bị bệnh. Ông Trời thấy lòng hiếu thảo của nó thì cảm động lắm nên không phạt nó, nhưng ông không thể nghĩ ra được tên gì khác, cho nên ông ngập ngừng:

– Tên của con là… thì là…thì là…

Nhành cây nghe vậy, mừng quá hét toáng lên:

– Ôi tôi có tên rồi ! Tôi là Thì Là!

Nó vui quá nên vội vàng cám ơn ông Trời rồi chạy nhanh về nhà khoe bà của nó, và để xem sức khỏe của bà. Nó nào biết đâu rằng chữ “thì là” không phải là tên ông Trời dự định đặt cho, mà là sự ngập ngừng chưa nghĩ ra được cái tên cho nó.

Từ đó, muôn loài gọi nó là cây Thì Là, hay là Thìa Là. Tuy rằng cái tên đó rất bình dân, nhưng không một loài nào dám chế diễu, bởi vì lòng hiếu thảo của nó đã hơn tất cả các loại cây khác rồi.
Đây mới là sự tích cây thì là:)))

20 tháng 9 2025

đây là kể chuyện sáng tạo má ơi

26 tháng 3 2023

1.     Gạch 1 gạch dưới chủ ngữ, gạch 2 gạch dưới vị ngữ trong các câu sau:

a.      Thành phố như bồng bềnh nổi giữa một biển hơi sương

- CN: Thành phố.

- VN: như bồng bềnh nổi giữa một biển hơi sương.

b.     Mặt trời dâng chầm chậm, lơ lửng như một quả bóng bay mềm mại.

- CN: Mặt trời.

- VN: dâng chầm chậm, lơ lửng như một quả bóng bay mềm mại.

c.      Mọi người đi lại tấp nập mà nó vẫn không hề hay biết.

- CN: Mọi người.

- VN: đi lại tấp nập mà nó vẫn không hề hay biết.

d.     Chỉ lát nữa thôi, khi mặt trời lên cao, nó sẽ tan biến vào không khí.

- TN: Chỉ lát nữa thôi.

- CN1: khi mặt trời.

- VN1: lên cao.

- CN2: nó.

- VN2: sẽ tan biến vào không khí.

loading...

CN1: khi mặt trời

VN1: lên cao.

DT chỉ cón vật: Trâu

DT chỉ thời gian: chiều

DT chỉ hiện tượng tự nhiên: gió, nắng

theo mình thì nếu mà khi ai đó mất đi hay khi về già vẫn mong muốn được trở về quê hương, cội nguồn của mình (ykr)

14 tháng 9 2025

nghĩa là dù có đi đến đâu thì cũng không quên được quê hương mình

C
16 tháng 1
Trong khu vườn xanh mướt, có một gia đình kiến nhỏ bé nhưng vô cùng đông vui. Kiến mẹ, với tấm lòng yêu thương bao la, mỗi tối đều ân cần dỗ dành, thơm yêu từng đứa con nhỏ trước khi chúng chìm vào giấc ngủ say nồng. "Chúc con ngủ ngon! Mẹ yêu con!" - lời thì thầm của mẹ vang lên, nhưng vì đàn con quá đông, Kiến mẹ cứ thế thức trắng đêm, không một phút ngơi nghỉ.  Thấy mẹ vất vả, bác Cú Mèo hiền lành trên cành cây nọ bỗng nghĩ ra một kế sách hay. Bác nhẹ nhàng đến bên tổ kiến, khẽ mách Kiến mẹ: "Hãy để các con giúp mẹ nhé!". Tối hôm ấy, khi Kiến mẹ hôn lên má chú kiến đầu tiên, chú liền quay sang người bên cạnh, thì thầm: "Đây là nụ hôn mẹ gửi cho em đấy!". Cứ thế, lời thì thầm và những nụ hôn lan truyền như một dòng chảy ấm áp, từ chú kiến này sang chú kiến khác, theo một hàng dài.  Thật kỳ diệu! Nhờ "cơn mưa" hôn hít ấm áp ấy, Kiến mẹ không cần phải thức trắng đêm nữa. Mẹ chỉ cần âu yếm vài nhóc tì đầu tiên, rồi cả đàn kiến con tự động lan tỏa yêu thương cho nhau. Mẹ có thể chợp mắt, nhưng tình mẹ vẫn luôn vẹn nguyên, bao trùm lấy cả đàn con. Bác Cú Mèo mỉm cười, vì không chỉ giúp được Kiến mẹ, mà bác còn thấy tình yêu thương trong đại gia đình kiến ngày càng thắm thiết, lan tỏa và nhân lên bội phần. 
28 tháng 1 2024

giúp mình với

 

28 tháng 9 2025

CON NGUYỄN KHÁNH CHI❓

28 tháng 9 2025

bạn ơi đừng làm meme