Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bàn Tay Vàng
Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi, có một cậu bé tên là Minh. Minh là một cậu bé hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhưng điều đặc biệt nhất ở Minh là đôi bàn tay của cậu. Mọi người trong làng thường gọi cậu là "cậu bé bàn tay vàng" vì bất cứ thứ gì Minh chạm vào đều trở nên tốt đẹp hơn.
Một hôm, khi đang đi dạo trong rừng, Minh phát hiện ra một cây cổ thụ lớn. Cây đã già cỗi, lá rụng đầy đất, và có vẻ như nó sắp chết. Minh cảm thấy xót xa và quyết định chạm vào thân cây. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu xảy ra! Bàn tay vàng của Minh phát ra ánh sáng rực rỡ, và cây cổ thụ bỗng hồi sinh, đâm chồi nảy lộc, lá xanh tươi trở lại.
Tin tức về bàn tay vàng của Minh nhanh chóng lan rộng khắp làng. Người dân đổ xô đến tìm cậu, cầu xin cậu giúp đỡ họ với những vấn đề của mình. Có người cần chữa lành bệnh tật, có người muốn khôi phục mùa màng, và có người chỉ muốn có được một chút hạnh phúc trong cuộc sống. Minh không từ chối ai cả. Cậu dùng bàn tay vàng của mình để giúp đỡ mọi người, và mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy niềm vui trong lòng.
Nhưng rồi, một ngày nọ, một người lạ mặt xuất hiện trong làng. Ông ta tự xưng là một thương nhân giàu có và hứa hẹn sẽ mang đến cho Minh những món quà quý giá nếu cậu đồng ý sử dụng bàn tay vàng của mình để làm giàu cho ông. Minh đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và danh vọng. Cậu quyết định giúp người thương nhân, nhưng điều đó đã khiến cậu dần xa rời những giá trị tốt đẹp mà cậu đã từng sống.
Khi Minh bắt đầu chạm vào những thứ chỉ vì lợi ích cá nhân, bàn tay vàng của cậu bỗng nhiên trở nên vô dụng. Không còn ánh sáng rực rỡ, không còn phép màu. Người dân trong làng dần dần quay lưng lại với cậu. Minh nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân, đánh mất những gì làm nên giá trị của cậu.
Sau một thời gian dài cô đơn, Minh quyết định quay trở lại với cuộc sống bình dị. Cậu bắt đầu giúp đỡ mọi người một cách chân thành, không mong đợi điều gì đáp lại. Dần dần, bàn tay vàng của cậu lại trở nên kỳ diệu. Cậu không chỉ giúp đỡ người khác mà còn tìm thấy niềm vui trong việc cho đi.
Cuối cùng, Minh hiểu rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bàn tay vàng, mà nằm ở trái tim nhân ái và lòng tốt. Từ đó, cậu sống một cuộc đời hạnh phúc, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần đến những món quà vật chất hay sự công nhận.
Kết luận
Câu chuyện về Minh và bàn tay vàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở sự giàu có hay danh vọng, mà ở lòng tốt và sự sẻ chia. Hãy sống với trái tim rộng mở, và bạn sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc.
Tham khảo
Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.
Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.
Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.
Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.
Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.
Tham khảo
Bạn có thể cho câu chuyện khác được không? Mình không biết về câu chuyện này.
xác định thành phần trong câu
lá non im lặng, nó thầm mong hóa thành chiếc lá đỏ
Tờ mờ sáng, khi ông mặt trời còn chưa thức dậy, em đã ra đến bờ cánh đồng lúa gần nhà. Bởi em muốn được ngắm cảnh bình minh trên cánh đồng này.
Lúc này, cả cánh đồng còn đang ngủ say, đến một tiếng chim hót cũng không có. Thiên nhiên đắp cho cánh đồng một tấm chăn sương mù dày và nặng, để không bông lúa nào lén thức để chơi suốt cả đêm. Và rồi, ông mặt trời thức dậy, gửi những tia nắng nghịch ngợm xuống mặt đất. Chúng cuộn lại tấm chăn sương, đánh thức cánh đồng. Những chị gió từ xa chạy tới, lùa qua từng mảnh ruộng, gọi các bông lúa thức dậy. Các bông lúa đung đưa, va vào nhau nghe xì xào. Chúng rũ những giọt sương nhỏ còn đọng lại trên lá. Rồi vặn mình tắm nắng, sưởi ấm từng hạt ngọc nhỏ. Cả biển lúa xanh mát rì rào theo cơn gió, loáng lên từng vệt sáng của ánh nắng chiếu vào. Làm cho biển lúa như đang được dát vàng, lóng lánh lên màu quý giá. Những vạt cỏ dọc lối đi giữa các mảnh ruộng cũng ướt đẫm hơi sương, nhưng có lẽ do quá buồn ngủ, nên chúng cứ mặc kệ tất cả, tiếp tục nằm im lìm, nấp dưới bóng lúa. Trên những tán cây bàng cạnh ruộng lúa, bầy chim non đã thức giấc, chiêm chiếp không ngừng đòi ăn sáng. Chim bố chim mẹ vội vàng bay ra ruộng, bắt những chú sâu dám phá hại mùa màng để đem về cho con. Chờ thêm một chút nữa, con đường đi qua ruộng liền trở nên nhộn nhịp bởi người đi chợ, người đến trường. Có cả các cô chú nông dân chăm chỉ ra ruộng thăm lúa sớm. Ai cũng vui vẻ và phấn khởi, cười nói râm ran, đem đến nguồn năng lượng tươi mới cho cả cánh đồng
Mỗi buổi sáng, cánh đồng luôn thức dậy trong niềm yêu thương và mong chờ của những người nông dân. Còn em, thì yêu mến vô cùng vẻ đẹp mộc mạc và bình dị của nơi này. Nên sáng sáng lại dậy sớm để được ngắm trọn vẹn vẻ đẹp của cánh đồng vào buổi sáng sớm
bạn tham khảo nhé!!!
chúc hc tốt :)
Bạn có biết điều tuyệt vời nhất với tôi là điều gì không? Đó là được ngắm cánh đồng quê hương vào buổi sáng, thật đẹp làm sao!
tham khảo nha em
Ở mỗi vùng quê, cánh đồng lúa là cảnh vật vô cùng thân thuộc, gắn bó với tuổi thơ của bao bạn nhỏ. Quê em cũng vậy, cũng có cánh đồng rộng, yêu dấu và thật đẹp được ngắm đồng lúa chín vàng lúc chiều về
"Quê hương tôi, xanh xanh lũy tre, quê hương tuổi thơ không bao giờ quên...", mỗi lần câu hát đó vang lên, em lại nghĩ về quê hương của mình, màu xanh của lũy tre làng, những con ngõ nhỏ quanh co, và không thể nhắc đến cánh đồng bao la bát ngát trải khắp chân trời. Có lẽ, em ấn tượng nhất là cánh đồng lúa chín vào những buổi sớm mai ở trên mảnh đất quê hương thân yêu của mình.
Mùa hè đến cũng là lúc báo hiệu cho dân làng sắp bước vào vụ mùa bội thu. Sáng sớm vào ngày hè, cảnh vật quê hương thật thanh bình và tươi mát. Tuy là mùa hè, nhưng vào buổi sáng sớm, không khí vẫn có đôi chút se se lạnh, những cơn gió từ cánh đồng lúa chín thổi nhè nhẹ kèm theo hương thơm mát lành lẫn hơi ẩm khiến tâm hồn em cảm thấy xao động trước vẻ đẹp của thiên nhiên quê mình. Sớm mai, bầu trời rộng lớn, trong xanh và cao; những đám mây hồng phía rạng đông lững lờ trôi. Ông mặt trời bắt đầu chiếu những ánh nắng nhè nhẹ xuống cánh đồng lúa chín. Dưới ánh sáng đó, những giọt sương đêm long lanh còn đọng trên lá làm cho cả cánh đồng trở nên lung linh và huyền ảo hơn. Cánh đồng lúa chín trải dài mênh mông đến tận chân trời, thi thoảng lại bị ngắt quãng bởi những dãy núi dài trùng điệp. Hiện trước mắt em, cánh đồng như một dải lụa vàng đang đuổi nhau tới tấp xô vào bờ. Những bông lúa vàng tươi tưởng chừng vẫn còn chưa ngủ đủ giấc sau một đêm dài, chúng vẫn tựa vào nhau, đung đưa theo tiếng gió thổi rì rào. Mặt trời hửng nắng lên mỗi lúc một rõ hơn, những con đường làng hiện rõ ra như muốn ôm trọn dải lụa vàng vào lòng. Tiếng những con vật bắt đầu hòa vào nhau, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa xa xa, rồi cả những chú chim non bắt đầu ríu rít trên những cành cây... Con người cũng bắt đầu với công việc của mình, đầu làng, một bác nông dân đang dắt trâu xuống cánh đồng vàng bát ngát. Lấp ló giữa màu vàng tươi của lúa chín, là những chiếc nón trắng tinh khôi của bà con nông dân đang thu hoạch lúa cùng với những tiếng cười nói vang rộn chốn thôn quê yên bình.
Quê hương em đẹp lắm, nó gắn liền với những cánh đồng lúa chín trải dài tươi tốt, nặng trĩu hạt với bao mồ hôi công sức của con người đã tạo nên. Hình ảnh cánh đồng lúa chín vào buổi sáng tinh mơ sẽ mãi mãi nằm trong tâm trí em, dù sau này có đi đâu xa, nó sẽ mãi là một nguồn động lực tiếp sức trên con đường trưởng thành của em.
Bài năm lớp 7 của mk năm lâu rồi , giờ tui ms lôi lại ra cho cậu xem và cậu có thể thay đổi phần nào quyền cậu nha :>, áp dụng đc phần nào hay phần đó nhé !
- Một buổi sáng mùa xuân trong lành, hoa cỏ khắp nơi bừng tỉnh sau giấc ngủ đông. Tôi – chú thỏ bông nhỏ nhắn, háo hức cùng các bạn trong xóm rừng tung tăng chạy ra ngọn đồi xinh đẹp ở đầu làng. Nơi đây vốn là một cánh đồng hoa tràn ngập sắc màu, lung linh dưới ánh nắng mai.
Thế nhưng, vừa bước đến nơi, cả nhóm chúng tôi đều giật mình khựng lại. Ôi chao! Cánh đồng hoa rực rỡ ngày nào giờ đây ngập tràn những túi nilon, vỏ chai nhựa và rác thải do ai đó vô ý vứt lại. Những cánh hoa mỏng manh bị đè bẹp, ngả màu héo úa, tỏa ra mùi hôi khó chịu. Nhìn cảnh tượng ấy, bạn sóc nhút nhát rơm rớm nước mắt, còn bạn gấu nhỏ thì giận dữ cắm cúi định quay về.
Thấy vậy, tôi liền lên tiếng kêu gọi: "Các bạn ơi, đừng bỏ đi! Nếu chúng mình cùng chung tay dọn dẹp, cánh đồng hoa nhất định sẽ xinh đẹp trở lại!". Nghe tôi nói, các bạn đều gật đầu hưởng ứng. Sóc nhỏ nhanh nhẩu dùng chiếc đuôi xù quét sạch những mẩu rác nhỏ, gấu con khỏe mạnh đảm nhận việc gom các thùng carton to, còn tôi thì tỉ mỉ nhặt từng vỏ chai nhựa cho vào túi rác lớn. Chúng tôi còn cùng nhau múc nước suối mát lành về tưới cho từng gốc cây, nhẹ nhàng nâng niu từng cành hoa bị dập nát.
Làm việc chăm chỉ suốt cả buổi sáng, lưng ai cũng đẫm mồ hôi nhưng niềm vui thì đong đầy. Nhờ nỗ lực của cả nhóm, cánh đồng hoa đã sạch bóng rác thải. Như cảm nhận được tình yêu thương của chúng tôi, những nụ hoa bắt đầu xòe cánh tỏa hương thơm ngát. Nhìn cánh đồng hoa khoác lên mình lớp áo rực rỡ dưới ánh nắng, chúng tôi nắm tay nhau nhảy múa vây quanh, lòng ngập tràn hạnh phúc vì đã góp sức mình bảo vệ vẻ đẹp của thiên nhiên.
Tôi là Cúc Bách Nhật — một loài hoa vốn chỉ mang sắc tím sẫm mộc mạc, sống lặng lẽ cùng hàng trăm người bạn hoa dại khác trên dải đất ven sông ở quê hương của Cừ, Mấy và các bạn nhỏ. Dù không ngạt ngào hương thơm như hoa hồng hay kiêu sa như hoa dã quỳ, chúng tôi vẫn dốc hết nhựa sống để khoe sắc, biến nơi đây thành một cánh đồng hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Sáng hôm ấy, nhịp đập êm đềm của cánh đồng bị phá vỡ bởi tiếng động cơ ầm ĩ. Hai chiếc xe hủ lô đồ sộ gầm hừ tiến tới, xả khói đen kịt. Bọn trẻ trong làng, đứng đầu là Cừ và Mấy, hốt hoảng chạy ra. Chúng đứng chắn trước cánh đồng, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi nhưng cũng rất quyết liệt. Mấy giọt nước mắt bắt đầu lăn trên má Mấy khi nghe người ta bảo nơi này sắp bị san phẳng để làm nhà máy. Chúng tôi dưới đất ngước nhìn, lòng rung lên từng đợt xót xa.
Không chịu bỏ cuộc, bọn trẻ nghĩ ra một kế hoạch dũng cảm. Chúng quyết định viết một lá thư gửi cho ông Trưởng trấn để xin giữ lại cánh đồng. Nhìn dáng vẻ nhỏ bé của Cừ ngồi dưới gốc cây già, nắn nót từng chữ trên mảnh giấy sạm màu, lòng chúng tôi trào dâng một tình yêu thương mãnh liệt. Cả cánh đồng thì thầm truyền tin cho nhau: "Chúng ta phải giúp các bạn nhỏ!".
Đêm đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Nhờ giọt sương mai đọng lại nhựa sống và tình yêu của lũ trẻ, tất cả các loài hoa trên cánh đồng đồng loạt vươn mình. Hoa cúc dại xòe rộng cánh, hoa trinh nữ khép nép nhưng tỏa hương ngát thơm, còn loài Cúc Bách Nhật chúng tôi thì chắt chiu những hạt màu tím đậm đà nhất để làm nổi bật dải đất.
Sáng hôm sau, khi ông Trưởng trấn cùng đoàn người bước tới, ông đã khựng lại. Trước mắt ông không chỉ là một dải đất trống, mà là một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ, bừng sáng dưới ánh nắng sớm. Bức thư thơ dại của bọn trẻ được trao tận tay ông, hòa cùng làn hương ngào ngạt của chúng tôi tỏa ra trong gió.
Ông Trưởng trấn lặng người nhìn cánh đồng, rồi nhìn những đôi mắt trong veo đang nín thở chờ đợi. Ông mỉm cười, gật đầu và quyết định giữ lại dải đất này, biến nó thành công viên tự nhiên cho cả vùng. Khoảnh khắc ấy, làn gió xuân lướt qua, toàn bộ cánh đồng hoa chúng tôi rung rinh reo hò, hòa chung niềm vui vỡ ùa với tiếng cười trong trẻo của Cừ, Mấy và các bạn nhỏ.