K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 7

Tác phẩm "Dế Mèn phiêu lưu ký" của Tô Hoài thể hiện rõ thông điệp của người nghệ sĩ về cuộc sống, tình bạn và sự dũng cảm.

Trong tác phẩm này, Tô Hoài đã khéo léo gửi gắm những thông điệp sâu sắc qua hành trình phiêu lưu của nhân vật Dế Mèn. Dưới đây là một số ý chính mà bạn có thể tham khảo:

  1. Tình bạn và sự sẻ chia: Dế Mèn không chỉ là một nhân vật dũng cảm mà còn là một người bạn tốt. Qua mối quan hệ với các nhân vật khác như Dế Trũi, tác phẩm nhấn mạnh tầm quan trọng của tình bạn và sự hỗ trợ lẫn nhau trong cuộc sống
  2. Khám phá và trưởng thành: Hành trình của Dế Mèn không chỉ là những cuộc phiêu lưu mà còn là quá trình tự khám phá bản thân. Qua những thử thách, Dế Mèn học được nhiều bài học quý giá về sự kiên trì và lòng dũng cảm
  3. Bảo vệ thiên nhiên: Tác phẩm cũng phản ánh mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Dế Mèn và các bạn của mình sống trong một thế giới tự nhiên phong phú, và việc bảo vệ môi trường sống của họ là một thông điệp quan trọng mà Tô Hoài muốn truyền tải
  4. Giá trị của sự tự do: Dế Mèn luôn khao khát tự do và khám phá thế giới xung quanh. Điều này thể hiện ước mơ và khát vọng tự do của con người, một thông điệp mạnh mẽ trong văn học

Tóm lại, "Dế Mèn phiêu lưu ký" không chỉ là một câu chuyện thú vị mà còn là một bức thông điệp sâu sắc về cuộc sống, tình bạn và những giá trị nhân văn mà Tô Hoài muốn gửi gắm đến bạn đọc. nhé bạn

Có ý kiến cho rằng: "Một tác phẩm văn học là một bức thông điệp của người nghệ sĩ gửi gắm đến bạn đọc." Quả thật, mỗi tác phẩm văn học chân chính không chỉ đưa người đọc bước vào một thế giới nghệ thuật hấp dẫn mà còn chứa đựng những suy ngẫm, những bài học và quan niệm sống của nhà văn. Qua Dế Mèn phiêu lưu ký, Tô Hoài đã gửi đến bạn đọc những thông điệp sâu sắc về sự trưởng thành, lòng nhân ái và trách nhiệm của mỗi con người đối với bản thân và cuộc sống.

Ý kiến trên khẳng định rằng văn học không chỉ phản ánh hiện thực hay kể lại một câu chuyện mà còn là phương tiện để người nghệ sĩ bày tỏ tư tưởng, tình cảm và những điều muốn nhắn gửi đến con người. Đằng sau mỗi nhân vật, mỗi chi tiết, mỗi sự kiện đều có một ý nghĩa nhất định. Người đọc không chỉ cảm nhận cái hay của tác phẩm mà còn nhận ra những giá trị sống mà nhà văn muốn truyền trao.

Điều đó được thể hiện rõ trong Dế Mèn phiêu lưu ký. Mở đầu tác phẩm, Dế Mèn hiện lên là một chàng dế thanh niên khỏe mạnh, cường tráng với "đôi càng mẫm bóng", "vuốt nhọn hoắt", "đầu nổi từng tảng". Đó là vẻ đẹp của tuổi trẻ đầy sức sống. Thế nhưng, đi cùng với sức mạnh ấy lại là sự kiêu căng, ngạo mạn. Dế Mèn luôn cho mình hơn người, coi thường Dế Choắt vì gầy yếu, thích gây sự với những con vật xung quanh để chứng tỏ bản thân. Đỉnh điểm của sự nông nổi là trò trêu chị Cốc. Khi tai họa xảy ra, Dế Mèn trốn vào hang, để mặc Dế Choắt phải gánh chịu hậu quả. Cái chết của Dế Choắt cùng lời trăng trối: "Ở đời mà có thói hung hăng, bậy bạ thì sớm muộn cũng mang vạ vào mình" đã trở thành bài học đầu tiên và đau đớn nhất đối với Dế Mèn.

Qua chi tiết ấy, Tô Hoài không chỉ kể về một sai lầm của tuổi trẻ mà còn gửi đến bạn đọc một thông điệp sâu sắc: sức mạnh chỉ thực sự có ý nghĩa khi đi cùng lòng nhân hậu và trách nhiệm. Con người có thể tài giỏi, có thể mạnh mẽ, nhưng nếu sống ích kỉ, kiêu ngạo và chỉ nghĩ đến bản thân thì chính sức mạnh ấy sẽ trở thành nguyên nhân dẫn đến sai lầm. Nhà văn muốn nhắc nhở mỗi người hãy biết suy nghĩ trước khi hành động, biết tôn trọng người khác và chịu trách nhiệm về việc mình làm. Đây không chỉ là bài học dành cho Dế Mèn mà còn là bài học cho mỗi chúng ta trên hành trình khôn lớn.

Tuy nhiên, giá trị của tác phẩm không chỉ nằm ở việc chỉ ra sai lầm mà còn ở niềm tin vào khả năng thay đổi của con người. Sau cái chết của Dế Choắt, Dế Mèn mang theo nỗi ân hận trong suốt cuộc phiêu lưu của mình. Cậu kết bạn với Dế Trũi, đi qua nhiều miền đất, gặp gỡ nhiều loài vật và trải qua biết bao thử thách. Mỗi chuyến đi là một lần Dế Mèn học cách lắng nghe, biết sẻ chia, biết bảo vệ lẽ phải và sống vì người khác nhiều hơn. Nếu ở đầu tác phẩm, Dế Mèn chỉ nghĩ đến cái tôi của mình thì ở cuối tác phẩm, cậu đã mang trong mình khát vọng xây dựng một thế giới đại đồng, nơi mọi loài biết yêu thương, đoàn kết và chung sống hòa bình.

Qua hành trình ấy, Tô Hoài gửi gắm thông điệp rằng trưởng thành không phải là lớn lên theo thời gian mà là lớn lên trong nhận thức và nhân cách. Ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết nhìn lại chính mình, dũng cảm sửa chữa và không ngừng hoàn thiện bản thân. Đồng thời, nhà văn còn khẳng định sức mạnh của tình bạn, của lòng nhân ái và tinh thần đoàn kết. Chỉ khi con người biết yêu thương, tôn trọng và giúp đỡ nhau thì cuộc sống mới thực sự có ý nghĩa. Đó là những giá trị không chỉ đúng với thế giới loài vật trong tác phẩm mà còn mang ý nghĩa đối với xã hội loài người hôm nay.

Để gửi gắm những thông điệp ấy, Tô Hoài đã xây dựng thành công một thế giới loài vật vừa sinh động vừa gần gũi. Nghệ thuật nhân hóa khiến mỗi nhân vật mang những nét tính cách rất giống con người, giúp người đọc dễ dàng soi chiếu bản thân qua từng nhân vật. Cốt truyện giàu chất phiêu lưu với nhiều tình huống hấp dẫn không chỉ tạo sức cuốn hút mà còn góp phần làm nổi bật quá trình trưởng thành của Dế Mèn. Giọng văn hóm hỉnh, trong sáng, giàu hình ảnh cùng cách kể chuyện tự nhiên đã khiến những bài học đạo đức trở nên nhẹ nhàng mà thấm thía, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

Bằng cốt truyện hấp dẫn, nghệ thuật nhân hóa đặc sắc và hình tượng Dế Mèn giàu sức sống, Tô Hoài đã chứng minh rằng một tác phẩm văn học thực sự là "bức thông điệp" của người nghệ sĩ gửi đến bạn đọc. Dế Mèn phiêu lưu ký không chỉ đưa người đọc vào thế giới tuổi thơ đầy màu sắc mà còn nhắc nhở mỗi người hãy sống khiêm tốn, có trách nhiệm, biết yêu thương và không ngừng hoàn thiện bản thân. Chính những thông điệp nhân văn ấy đã làm nên giá trị bền vững của tác phẩm và giúp cuốn sách luôn đồng hành cùng nhiều thế hệ bạn đọc.

11 tháng 7

Viết ko mỏi tay à

11 tháng 7

M chép chat gpt à

11 tháng 7

Em có thể triển khai theo ý sau:

Ý kiến trên muốn nói rằng mỗi tác phẩm văn học không chỉ kể một câu chuyện mà còn gửi gắm những suy nghĩ, tình cảm, bài học và thông điệp của nhà văn đến người đọc.

Qua tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu ký, Tô Hoài gửi gắm nhiều thông điệp ý nghĩa. Đó là con người cần sống khiêm tốn, không kiêu căng vì sự ngạo mạn có thể gây hậu quả đau lòng như cái chết của Dế Choắt. Bên cạnh đó, tác phẩm còn khuyên mỗi người phải biết nhận lỗi, sửa sai, sống dũng cảm, yêu tự do, đoàn kết, giúp đỡ người khác và không ngừng học hỏi qua những trải nghiệm. Nhờ những chuyến phiêu lưu của Dế Mèn, người đọc hiểu rằng trưởng thành không chỉ đến từ tuổi tác mà còn từ những bài học trong cuộc sống.

Vì vậy, Dế Mèn phiêu lưu ký không chỉ là câu chuyện về thế giới loài vật mà còn là bức thông điệp giàu ý nghĩa của Tô Hoài gửi đến bạn đọc về cách sống đẹp và hoàn thiện bản thân.

11 tháng 7
Chào bạn, đây là những gợi ý giúp bạn phân tích ý kiến: "Một tác phẩm văn học là một bức thông điệp của người nghệ sĩ gửi gắm đến bạn đọc" qua tác phẩm "Dế Mèn phiêu lưu ký" của Tô Hoài:1. Giải thích ý kiến
  • Tác phẩm văn học: Không chỉ là những con chữ trên trang giấy, mà là kết quả của quá trình quan sát, chiêm nghiệm và sáng tạo của nhà văn.
  • Bức thông điệp: Là tư tưởng, tình cảm, quan niệm về cuộc sống hoặc những bài học đạo đức mà tác giả muốn sẻ chia, nhắn nhủ đến người đọc.
  • Mối quan hệ: Nhà văn mượn hình tượng nghệ thuật để đối thoại với bạn đọc, giúp con người hướng tới cái thiện và những giá trị tốt đẹp.
2. Chứng minh qua "Dế Mèn phiêu lưu ký"Tô Hoài đã gửi gắm những "bức thông điệp" sâu sắc thông qua hành trình trưởng thành của Dế Mèn:
  • Thông điệp về sự trả giá cho thói kiêu ngạo:
    • Thuở đầu, Dế Mèn cậy sức, hung hăng và coi thường người khác (trêu chị Cốc dẫn đến cái chết của Dế Choắt).
    • Bài học: Sự ngông cuồng, thiếu lòng nhân ái sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường. Con người cần biết khiêm tốn và thấu hiểu nỗi đau của người khác.
  • Thông điệp về khát vọng lên đường và khám phá:
    • Dế Mèn không chấp nhận cuộc sống quẩn quanh trong hang tối mà dấn thân vào những cuộc phiêu lưu.
    • Bài học: Cổ vũ người trẻ dám ước mơ, dám đi ra thế giới rộng lớn để rèn luyện ý chí và mở mang tầm mắt.
  • Thông điệp về tình đoàn kết và hòa bình thế giới:
    • Hình ảnh Dế Mèn và Dế Trũi kết nghĩa anh em, cùng nhau đi truyền bá lý tưởng "Muôn loài kết thành anh em", "Thế giới là một mái nhà chung".
    • Bài học: Khát vọng về một thế giới không có chiến tranh, không có sự phân biệt, chỉ có tình thân ái và sự giúp đỡ lẫn nhau.
3. Đánh giá chung
  • Qua hình tượng chú Dế Mèn, Tô Hoài không chỉ kể một câu chuyện đồng thoại hấp dẫn mà còn trao gửi những bài học nhân sinh vượt thời đại.
  • Bức thông điệp của ông vừa giản dị, vừa sâu sắc, giúp bồi đắp tâm hồn cho nhiều thế hệ độc giả.
Gợi ý làm bài: Bạn nên bắt đầu bằng việc nêu định nghĩa ngắn gọn về "thông điệp", sau đó đi sâu vào phân tích sự thay đổi nhận thức của Dế Mèn từ một kẻ ích kỷ trở thành một người anh hùng giàu lòng vị tha.
24 tháng 2 2020

1. Giải thích ý kiến

- Bức thông điệp: ý nghĩa gửi gắm.

- Tác phẩm văn học là sản phẩm sáng tạo tinh thần của người nghệ sĩ, cất lên từ tâm hồn, tình cảm của nghệ sĩ, gửi gắm tâm sự của tác giả nên tác phẩm văn học nghệ thuật là một phương tiện để người đọc thấu hiểu những điều tác giả gửi gắm.

- Thế giới tâm hồn tình cảm của con người phong phú, qua tác phẩm văn học, trái tim đến với trái tim, những điệu hồn gặp tâm hồn đồng điệu.

2. Chứng minh qua Nhớ rừng

Tác phẩm mượn lời của con hổ ở vườn bách thú để gửi gắm những ý nghĩa sâu sắc:

- Tâm sự yêu nước thầm kín của một lớp trí thức trẻ ở Việt Nam những năm đầu thế kỉ XX.

- Khát vọng vượt ra ngoài sự kìm kẹp tầm thường, giả dối.

18 tháng 5 2021

Bài làm

          Có ý kiến cho rằng “Mỗi tác phẩm văn học là một bức thông điệp của người nghệ sỹ gửi đến cho bạn đọc”. Đúng vậy, ý kiến đó đã được chứng minh rất rõ ràng qua thông điệp của bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ.

Tác phẩm văn học là sự sáng tạo, là đứa con tinh thần của người nghệ sĩ mang tên nhà văn, nó mang tâm tư, tình cảm  được cất lên từ tâm hồn người nghệ sĩ, là lời tâm sự đc gửi gắm qua lời văn đến với độc giả. Ta cũng có thể lý giải nó như một công trình nghệ thuật ngôn từ hay một phương tiện giúp người đọc hiểu những điều sâu trong suy nghĩ nhà văn. Nó làm phong phú thêm tâm hồn con người, làm trái tim đến đc trái tim, tâm tư đc bộc lộ, làm đa dạng hơn những cảm xúc con người. Nói cách khác nhà văn là người sáng tạo nên tác phẩm văn học.

 Thông điệp của bài thơ “ Nhớ rừng” cũng được thể hiện rất rõ qua từng áng thơ mà Thế Lữ viết: đó là sự phảng kháng trong tiềm thức của người chiến sĩ trong những ngày bị giam cầm trong nhà tù, sự khao khát tự do, khinh thường lối sống tầm thường giả dối của chốn lao tù, đó là hiện thực đời sống lúc bấy giờ.Vì vậy ý kiến mỗi tác phẩm văn học là một bức thông điệp của người nghệ sỹ gửi đến cho bạn đọc là hoàn toàn đúng đắn, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về văn học nước nhà.

Trong nền văn học Việt Nam, có thể thấy phong trào Thơ mới là một trong những phong trào tạo ra sức sống mãnh liệt nhất đối với những người làm thơ văn của thời kì đó. Và Thế Lữ chính là một trong những cây bút đi đầu của phong trào Thơ mới (1932-1945). Tác phẩm ghi lại dấu ấn của ông là bài thơ “ nhớ rừng” miêu tả hình ảnh, tình cảm cùng những suy nghĩ của con hổ trong vườn bách thú những qua đó, tác giả như khéo leo nói lên nguyện vọng của chính những con người Việt Nam trong hoàn cảnh  lúc bấy giờ.

“Gậm một nỗi căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài trông tháng ngày dần qua”

Hổ vốn được mệnh danh là loài chúa sơn lâm. Vậy mà giờ đây lại phải chịu cảnh bị vây trong lồng sắt và không thể làm được bất cứ điều gì. Điều đó có lẽ là điều bi ai nhất của chúa tể rừng xanh.

“Khinh lũ người kia ngạo mạn ngẩn ngơ
 Giương mắt bé giễu oai linh rừng thẳm

 Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm

 Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
 Với cặp báo chuồng bên vô tự lự”

Ngày ngày, chú hổ phải chịu cảnh bị người người chỉ trỏ, xem xét. Đó vốn không hề là cuộc sống của chú. Thái đọ của con hổ tuy đã bị bắt nhưng vẫn vô cùng oai nghiêm, nó gọi những con người đi trong sở thú chỉ là những kẻ không biết, những kẻ ngạo mạn, ngẩn ngơ. Nhất là khi Hổ phải sống trong cảnh những con vật gần chỗ của nó không hề có những thái đọ gì, hoàn toàn chúng chỉ có sự cam chịu như “con gấu dở hơi”, “ cặp báo vô tư lự”. bởi thế, không còn cách nào khác, Hổ chỉ còn có thể nghĩ về quá khứ hào hùng, vang dội của mình. Nhớ lại những kỉ niệm khi mà bản than mình vẫn còn là chúa sơn lâm không lo sợ, không suy nghĩ, được tự do trong rừng làm chúa tể của cả một vùng.

“Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ
Thuở tung hoành hống hách những ngày xưa
Nhớ cảnh sơn lâm bóng cả cây già
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn thét núi”

Lúc nãy đây, Hổ như chìm vào những hồi ức của mình với nỗi nhớ rừng nơi chốn cũ cùng những “bóng cả”, ” cây già”, những tiếng thét vang vọng cả ngọn núi. Tất cả đã tạo nên sự dũng mãnh của Hổ- khiến những con vật khác phải hoảng sợ mà nể phục dưới những bước chân của chúa sơn lâm. Thế nhưng, dù có thế nào thì những hồi ức ấy mãi chỉ có thể ở trong trí nhớ. Giờ đây, Hổ đã không còn cơ hội quay trở lại như trước nữa. Chú chỉ có thể than trách cho cuộc sống của mình bởi Hổ đã không còn tự do nữa:

“Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
Để cuối cùng, Hổ đã phải thốt lên rằng
Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu?”

Câu thơ như hiện lên sự bất lực của con vật. Những đồ nhân tạo mà con người tạo ra cho nó không bao giờ có thể thay thế được những gì của tự nhiên đã tạo ra. Tất cả chỉ là sự kệch cỡm mà thôi. Sau nỗi nhớ một thuở vàng son, một thời oanh liệt, bỗng chúa sơn lâm chợt tỉnh mộng, trở về thực tại với cái cũi sắt, đau đớn và cay đắng vô cùng. Như một trái núi sụp đổ xuống, mãnh hổ cất lời than. Sự kết hợp giữa cảm thán với câu hỏi tu từ làm dội lên một lời thơ, một tiếng than của "hùm thiêng sa cơ'', của một kẻ phi thường thất thế.Chán ghét cuộc sống thực tại, ôm niềm uất hận không nguôi, hổ khát khao một cuộc sống tự do mãnh liệt. Tất cả tâm tư tình cảm của hổ đều thuộc về nơi rừng thẳm ngàn năm âm u. Cũng qua đó, chúa sơn lâm đã gởi một lời nhắn tha thiết của mình về núi rừng. Dẫu là đang bị sa cơ nhưng hổ đã không giấu được niềm tự hào khi nói đến chốn "nước non hùng vĩ". Giang sơn ấy là nơi hổ đã có những ngày tháng tươi đẹp, thoả chí vùng vẫy trong không gian riêng biệt thênh thang. Cho dù bây giờ sẽ chẳng bao giờ được sống lại ở những nơi xưa ấy nhưng hổ vẫn không bao giờ thôi nghĩ về "giấc mộng ngàn to lớn". Vị chúa mất ngôi đã khẩn cầu để được mãi sống trong những ký ức, những hoài niệm của những vẻ đẹp một đi không trở lại:

“Để hồn ta phảng phất được gần ngươi
Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!”

Nhớ Rừng không thể thoát ra khỏi nỗi buồn, "tâm bệnh của thời đại" bấy giờ. Nhưng bài thơ đặc sắc chính bởi vì tạo nên điểm gặp gỡ giữa sự u uất của người dân mất nước và tâm trạng bất hoà bất lực trước thực tại của thế hệ thanh niên trí thức tiểu tư sản. Qua đó khơi lên niềm khát khao tự do chính đáng.

          Với nghệ thuật đặc sắc, thông điệp của Thế Lữ thật sự đã làm lay động người dân Việt Nam ta, tâm tư của Thế Lữ cũng là tâm tư của nhân dân ta khi đó – khao khát niềm tự do cháy bỏng. Qua đó ta nhận thấy ý nghĩa của vân học chân chính, văn học nước nhà bởi trong mỗi tác phẩm văn học, ta lại nhìn thấy thông điệp đáng quý như trong tác phẩm ‘Nhớ rừng”

24 tháng 8 2019

Trong văn bản "Tôi đi học", nhà văn Thanh Tịnh đã sử dụng khá nhiều những hình ảnh so sánh giàu giá trị biểu cảm. Nghĩ đến những ngày đầu tiên đi học, tác giả bồi hồi viết: "Tôi quên thể nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng". Hồi tưởng lại ngày đầu tiên đi học, tác giả lại thấy mình đã có những ý nghĩa mà chúng "thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi". Nhìn những cô cậu học trò ngày đầu tiên đến lớp như mình, nhân vật tôi lại có một niềm đồng cảm sâu sắc: "Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thẩm được như những người học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ." Những so sánh nêu trên xuất hiện ở các thời điểm khác nhau để diễn tả những cảm xúc phong phú của nhân vật “tôi”. Các hình ảnh so sánh rất nhẹ nhàng, đẹp đẽ: mấy cánh hoa tươi, làn mây lướt, con chim non,... Nhờ các hình ảnh giàu sức gợi cảm mà cảm giác và ý nghĩ của nhân vật tôi được thể hiện cụ thể, rõ ràng hơn, đồng thời cũng gợi ra cho truyện cái chất thơ trong trẻo.


#Walker

Ngẫm về thiên chức người cầm bút, nhà văn Nguyễn Minh Châu từng chia sẻ: “Nhà văn tồn tại ở trên đời trước hết để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho những con người bị cùng đường tuyệt lộ, bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn đến chân tường…Nhà văn tồn tại ở trên đời để bênh vực cho những con người không có ai để bênh vực”. Nhà văn cũng từng chia sẻ một quan niệm sâu xa khác về điều này khi cho rằng: “Thiên chức của nhà văn là suốt đời đi tìm hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn con người”. Qua hình tượng người đàn bà trong “Chiếc thuyền ngoài xa”, ta càng thấm thía hơn thiên chức của Nguyễn Minh Châu trong những trang văn nghệ thuật.

Nhà văn Nguyễn Minh Châu đã gửi tới người đọc một quan niệm, một cái nhìn hết sức sâu sắc về vai trò của nhà văn trong quá trình sáng tạo nghệ thuật. Nhà văn nói đến hành trình “đi tìm hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn con người” phải chăng ý muốn nói đến những vẻ đẹp cao quý, không phô lộ mà khuất lấp, ẩn tàng thậm chí nhiều lúc còn nương náu dưới một cái vỏ xấu xí, thôi ráp như hạt ngọc ẩn sâu trong lòng con trai. Quan điểm của nhà văn Nguyễn Minh Châu đã góp một cái nhìn sâu sắc về “thiên chức của nhà văn trong quá trình sáng tác văn học”.

Khi miêu tả người đàn bà hàng chài, thiên chức của nhà văn được thể hiện trước hết ở những nét phác họa chân thực và niềm sẻ chia, thương cảm trước một nạn nhân của đói nghèo tăm tối. Dưới ngòi bút Nguyễn Minh Châu, người đàn bà mang thân hình cao lớn, thô kệch. Khuôn mặt rỗ, sắc mặt tái ngắt với vẻ mặt đầy mệt mỏi. Áo bạc phếch còn nửa thân dưới thì ướt sũng. Những hình ảnh, những nét vẽ ấy đã phác họa chân thực chân dung người đàn bà hàng chài khiến ta cảm tưởng như đó là một người phụ nữ bước từ cuộc đời vào trang văn. Trong văn học, ta đã bắt gặp nhiều cảnh tượng cái đói bủa vây, dồn đẩy cuộc sống con người xuống cùng cực đến mức phải ăn cháo cám, “làm no” bằng cách ăn đất sét. Còn ở đây, cái đói buộc họ phải ăn xương rồng luộc chấm muối – một loài cây hoang dại, đắng chát. Cuộc sống lam lũ, cực khổ của người đàn bà càng tăng lên gấp bội phần khổ đau với những tháng ngày bị chồng đánh đập. Những trận đòn mụ phải gánh nhiều như cơm bữa, bị đánh đến thừa sống thiếu chết. Người đàn bà ấy cam chịu đón nhận đòn roi như thể mình là người mang lỗi, không van xin, chối tội, thanh minh, không chống trả hay trốn chạy. Tất cả những tháng ngày ấy, mụ đều đứng im chịu đòn như một tảng đá nhẫn nhục.

Xem thêm:  Phong cách nghệ thuật của Quang Dũng, Tố Hữu, Nguyễn Khoa Điềm

Thiên chức của nhà văn Nguyễn Minh Châu khi miêu tả hình tượng người đàn bà hàng chài còn được thể hiện ở sự trân trọng, ngợi ca những nét đẹp phẩm chất, tâm hồn người phụ nữ này. Đó là một người phụ nữ giàu đức hy sinh và rộng lòng vị tha. Vì con mà mụ buộc phải gửi thằng Phác lên bờ để không phải suốt ngày chứng kiến cảnh bố đánh đập mẹ. Dù bị đánh đập dã man, người đàn bà ấy vẫn không bỏ chồng để có người đàn ông chèo chống lúc phong ba, biển động, để các con của mụ có cha, nhà mụ có nóc. Mụ nhẫn nhục chịu khổ đau như vậy cũng một phần vì chồng mình, coi đó là một cách sẻ chia bất đắc dĩ khi người chồng bế tắc, mất cân bằng.

Một nét đẹp tâm hồn nữa ở người đàn bà hàng chài mà nhà văn Nguyễn Minh Châu đã gửi gắm rất khéo léo đó chính là tâm hồn sâu sắc, thấu trải lẽ đời. Mục đích Đẩu gọi người đàn bà lên tòa án huyện là để giải phóng giúp mụ, khuyên mụ bỏ chồng. Nhưng kết quả là Đẩu vẫn không thể thuyết phục được sau khi nghe người đàn bà tâm sự. Người đàn bà hàng chài nhận thức được vì xấu, mặt rỗ nên mình ế muộn, nói không quá lời thì người chồng chính là ân nhân cuộc đời mụ. Hơn nữa, với mụ thì chồng mình là người hiền lành, chỉ hơi cục tính, trước đây chưa bao giờ đánh đập mụ. Cái thói vũ phu không phải là bản chất vốn có của người chồng. Bản thân mụ lúc nào cũng thấy có lỗi vì đẻ nhiều, nhà nghèo nên gánh nặng mưu sinh lúc nào cũng đè nặng lên vai người chồng. Theo như mụ nói, thì vì quá khổ, nên chồng mụ mới đánh chửi – một hành xử tiêu cực của kẻ bị dồn vào cảnh cùng đường. Chẳng những thế, trên thuyền cũng cần có một người đàn ông chèo chống, tấm lưng như lưng gấu của gã tuy đáng sợ nhưng lại là nơi vững chãi để mẹ con mụ dựa vào.

25 tháng 9 2021

Nhà văn Nguyễn Minh Châu từng quan niệm rằng: “Thiên chức của nhà văn là suốt đời đi tìm những hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn con người.” : những hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn con người – là nét đẹp khuất lấp, ẩn sâu trong tâm hồn con người mà ta mới nhìn không thể thấy được.
– Người đàn bà hàng chài trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa là một trong rất nhiều những hạt ngọc như thế: Bề ngoài thua thiệt, bị cuộc sống dồn đẩy vào những hoàn cảnh trớ trêu, éo le nhưng vẫn luôn giữ được những phẩm chất đẹp đẽ mang tính truyền thống của người phụ nữ Việt Nam : nhân hậu, hiền thục, bao dung, vị tha, giàu lòng yêu thương và đức hi sinh…

11 tháng 7 2018

- Dế Choắt nói với Dế Mèn: Việc muốn đào thông sang hang nhà Dế Mèn với mục đích làm thế phòng thủ cho căn nhà Dế Choắt đang ở.

    - Dế Choắt đã sử dụng câu hỏi để hỏi ý của Dế Mèn vì Dế Choắt rất khiêm nhường, Dế Choắt tự coi mình có vai giao tiếp thấp hơn Dế Mèn.

    - Dế Choắt không đưa ra những câu " Anh hãy đào giúp em một cái ngách sang bên nhà anh!" hay " Đào ngay giúp em một cái ngách.

    → Bởi vì Dế Choắt yếu đuối, nhút nhát hơn, muốn đi nhờ vả Dế Mèn thì không thể yêu cầu ra lệnh được.