Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trả lời các yêu cầu Đọc hiểu Câu 1. Thể thơ Bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” được viết theo thể thơ thất ngôn (bảy chữ) với các khổ thơ bốn câu, có cách gieo vần chủ yếu là vần chân. Câu 2. Từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương trong khổ thơ thứ nhất Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là: +Sông núi vươn dài +Núi sông +Cò bay thẳng cánh +Đồng không +Huế +Huế quê tôi ở giữa lòng Câu 3. Phân tích sắc thái nghĩa của từ “nhuộm” Trong dòng thơ “Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh”: -Nghĩa đen: "Nhuộm" là làm cho vật khác thấm màu, đổi màu. -Sắc thái nghĩa trong câu thơ: Từ "nhuộm" được dùng với nghĩa chuyển, gợi lên sự mất mát, đau thương, sự đổ máu, hy sinh to lớn và dữ dội. Màu "máu đỏ" không chỉ đơn thuần là màu sắc mà còn là sự sống, là sinh mệnh đã ngã xuống, hòa quyện, thấm đẫm vào màu "đồng xanh" (màu của quê hương, của sự sống, của hòa bình). Từ đó, nó khắc họa sâu sắc cái giá phải trả bằng máu xương của bao thế hệ người dân Huế, những người đã chiến đấu vì độc lập, tự do của quê hương. Câu 4. Cảm hứng chủ đạo và căn cứ xác định -Cảm hứng chủ đạo: Tình yêu quê hương tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về truyền thống đấu tranh bất khuất, kiên cường của con người và mảnh đất Huế. -Căn cứ xác định: +Tình cảm cá nhân: Nhan đề "Nhớ Huế quê tôi" và hình ảnh "Huế quê tôi ở giữa lòng" (khổ 1), "mang Huế theo" (khổ 2) thể hiện sự gắn bó, khắc khoải. Niềm tự hào về truyền thống cách mạng: Bài thơ ngợi ca những người con Huế "thức mãi chí xông pha", "Mở đường giải phóng về quê mẹ", sự hy sinh cao cả ("máu đỏ nhuộm đồng xanh", "Gửi đá ven rừng chép chiến công"). Câu 5. Phân tích mạch cảm xúc Mạch cảm xúc của bài thơ được triển khai theo một trình tự hồi tưởng và tự hào về quê hương Huế, gắn liền với những kỉ niệm và truyền thống cách mạng: -Khổ 1 (Khẳng định tình cảm): Mở đầu bằng lời khẳng định tình cảm mãnh liệt, sâu đậm: Huế không xa xôi mà nằm "ở giữa lòng" tác giả, là sự hòa quyện của sông núi và đồng không. -Khổ 2 (Hồi tưởng): Cảm xúc chuyển sang hồi tưởng những kỉ niệm gắn bó, gần gũi như sông Hương, giọng hò mái đẩy, mang theo Huế vượt qua mọi không gian cách trở (Đèo cao nắng tắt bóng cheo leo). -Khổ 3 & 4 (Tự hào về người Huế và sự hy sinh): Mạch cảm xúc vỡ òa thành niềm tự hào khi nghĩ về những người con xứ Huế kiên cường, bất khuất, có "chí xông pha", dấn thân "Mở đường giải phóng". Đặc biệt, xúc động và trân trọng những hy sinh cao cả ("Có bao người Huế không về nữa", "máu đỏ nhuộm đồng xanh") cho độc lập, tự do. -Khổ 5 (Nhắc lại lịch sử đau thương): Cảm xúc lắng đọng, trầm buồn khi nhắc đến những năm tháng đau thương, máu lửa của lịch sử Huế ("bóng cổ thành", "máu đỏ nhuộm đồng xanh"), nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng, khí thế chuyển mình của đất nước (Sông nước xôn xao núi chuyển mình). -Khổ 6 (Khắc khoải và chờ mong): Kết thúc bằng cảm xúc khắc khoải, nhớ thương quê mẹ ("Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa") xen lẫn sự chờ mong, thôi thúc về một ngày trở về, hoàn thành sứ mệnh (hình ảnh phượng nở và tiếng gà giục giã). Mạch cảm xúc hồi tưởng - tự hào - trầm hùng - khắc khoải tạo nên bức chân dung thơ mộng nhưng cũng đầy bi tráng về mảnh đất và con người Huế. Câu 6. Đoạn văn suy nghĩ về sự hy sinh và trách nhiệm của thế hệ trẻ Câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công” gợi lên trong tôi sự xúc động và lòng biết ơn vô hạn đối với những thế hệ đã hy sinh vì Tổ quốc. Hình ảnh "Gửi đá ven rừng chép chiến công" là một biểu tượng bi tráng về sự hóa thân bất tử: các anh hùng đã ngã xuống, biến mình thành một phần của đất nước, dùng sự hy sinh của mình như những dòng chữ khắc vào lịch sử, lưu giữ mãi chiến công vĩ đại. Sự hy sinh ấy là cao cả vì nó đánh đổi cả tuổi xuân, sinh mạng để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay, khi được sống trong hòa bình, càng nhận rõ trách nhiệm của mình. Đó là ghi nhớ công ơn, trân trọng giá trị của tự do và phát huy truyền thống kiên cường. Chúng ta phải nỗ lực học tập, lao động, giữ gìn đạo đức, và xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh, hiện đại. Đó chính là cách tốt nhất để tiếp nối, chép tiếp những trang sử vàng mà cha ông đã đổ máu xương để viết nên. Deep Research
Vào dịp nghỉ hè năm ngoái, em đã có một chuyến đi tham quan di tích lịch sử rất đáng nhớ cùng gia đình. Điểm đến của chúng em là Khu di tích lịch sử Văn Miếu – Quốc Tử Giám ở Hà Nội, nơi lưu giữ nhiều giá trị văn hóa và truyền thống hiếu học của dân tộc.
Khi đến Văn Miếu, em cảm nhận được không khí trang nghiêm và cổ kính qua những cổng tam quan, các mái đình cong vút và những bức bia đá khắc tên các trạng nguyên nổi tiếng. Em được bố mẹ giới thiệu về lịch sử của Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nơi từng là trường đại học đầu tiên của Việt Nam, cũng là nơi ghi dấu sự phát triển của giáo dục nước nhà qua nhiều thế kỷ.
Điều làm em ấn tượng nhất là khu vực bia tiến sĩ với hàng trăm tấm bia được đặt trang trọng trên những con rùa đá, tượng trưng cho trí tuệ và sự bền bỉ. Em còn được tham gia viết thư pháp và nghe hướng dẫn viên kể nhiều câu chuyện thú vị về các danh nhân, những nhà khoa học tài giỏi của nước ta.
Chuyến đi đã giúp em hiểu thêm về truyền thống hiếu học, lòng tự hào dân tộc và ý nghĩa của việc giữ gìn các giá trị văn hóa. Em mong rằng mình sẽ học tập chăm chỉ để không phụ lòng các bậc tiền nhân và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Trong chuyến thực tế vừa qua, em đã có cơ hội đến tham quan Văn Miếu-Quốc Tử Giám, trường đại học đầu tiên của nước ta. chuyến đi này không chỉ mở mang tầm mắt mà còn để lại trong em những ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Ngay từ khi bước qua cổng chính, em đã bị ấn tượng bởi không gian cổ kính, tôn nghiêm và tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố Thị. giữa khuôn viên là Khuê Văn các với kiến trúc lầu vuông tám mái, bốn cửa tròn tượng trưng cho các vì sao lấp lánh, soi bóng xuống hồ Thiên Quang tỉnh trong vắt. đi sâu vào bên trong, em được tận mắt chiêm ngưỡng 82 bia tiến sĩ bằng đá được đặt trên lưng rùa, nơi khắc ghi danh tính của những bậc Hiền tài xưa. khi nghe cô hướng dẫn viên thuyết minh về lịch sử khoa bảng và tinh thần hiếu học của cha ông, trong lòng em trào dâng một niềm tự hào và xúc động mãnh liệt. em và các bạn cũng đã vào khu điện thờ để thắp hương, bày tỏ lòng thành kính trước thầy giáo Chu Văn An và các vị Tiên thánh.
Chuyến tham quan Văn miếu- Quốc Tử giám là một kỷ niệm vô giá đối với em. trở về sau chuyến đi, em tự hứa với bản thân sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với truyền thống hiếu học ngàn năm của dân tộc
Tâm trạng của tác giả trong bài thơ vừa có nét trầm tư, vừa pha chút lo toan và hồi hộp đón chờ mùa xuân. Qua cảnh chợ Đồng cuối năm với mưa bụi, cái rét còn se lạnh, tác giả cảm nhận được không khí tất bật, ồn ào của người dân chuẩn bị Tết, nhưng đồng thời cũng lo lắng cho những nợ nần, khó khăn của cuộc sống. Tuy vậy, trong lòng vẫn ẩn chứa niềm hy vọng và mong đợi khi nghe tiếng pháo báo hiệu mùa xuân sắp đến. Tâm trạng ấy thể hiện sự hòa quyện giữa thực tại khó khăn và khát khao đổi mới, ấm no trong năm mới.
Tâm trạng của tác giả trong bài thơ
- Nỗi buồn bơ vơ cô đơn của một nhà nho bất đắc chí giữa thời cuộc, chỉ có thể đứng nhìn người người đói khổ
- Nhà thơ cũng khao khát cuộc sống có thể tốt đẹp hơn để nhân dân thoát khỏi cảnh nghèo đói hiện tại
Lũ lụt là một thiên tai rất đáng gờm nó có thể làm nhà cửa ngập nước, có thể đe dọa tính mạng con người
Ngôn ngữ chính xác, khoa học: Văn bản sử dụng các thuật ngữ chuyên môn về địa lý và môi trường một cách chuẩn xác để định nghĩa các khái niệm như "lũ", "lụt", "bão", "triều cường".
Diễn đạt rõ ràng, mạch lạc: Các thông tin được trình bày theo cấu trúc phân loại (định nghĩa, nguyên nhân, tác hại), giúp người đọc dễ dàng theo dõi và nắm bắt nội dung.
Giọng văn khách quan, giàu tính thuyết phục: Tác giả sử dụng các số liệu thực tế (ví dụ: số liệu về lũ lụt sông Dương Tử năm 1911 và đồng bằng sông Hồng năm 1971) để minh chứng cho các lập luận về tác hại của thiên tai.
Gần gũi và có tính giáo dục: Bên cạnh việc cung cấp thông tin, ngôn ngữ văn bản còn mang tính hướng dẫn, khuyên nhủ người đọc về trách nhiệm bảo vệ sức khỏe và môi trường.
Câu 9:
Theo em, hình ảnh khói bếp ở cuối văn bản mang ý nghĩa sâu sắc, tượng trưng cho tình mẫu tử thiêng liêng, ấm áp và chan chứa yêu thương. Khói bếp không chỉ là khói từ bếp lửa quê hương, mà còn là hình ảnh gợi nhớ về mẹ, về những bữa cơm bình dị, chân thành mà đầy ắp tình thương. Đó là biểu tượng của những ký ức tuổi thơ không thể nào quên, là nơi khởi đầu của yêu thương, chăm sóc và hy sinh lặng thầm. Hình ảnh khói bếp đã đánh thức nỗi ân hận, tiếc nuối của người con, đồng thời cũng nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những yêu thương giản dị khi còn có thể.
-gợi nhớ những kỷ niệm tuổi thơ: khỏi bếp gắn với buổi sáng quây quần bên mẹ với mùi cơm rơm cơm cháy thơm giòn
-biểu tượng của tình mẹ : khỏi bếp là hình ảnh ẩn dụ cho tình thương ấm áp bền bỉ lặng lẽ mà mẹ dành cho con
-biểu hiện day dứt và tình cảm sâu nặng: khói bếp như còn vương mãi trong ký ức gọi sự tri ân và nỗi nhớ khôn nguôi về mẹ
Tham khảo !
Những ngày thơ ấu là tập hồi kí trung thực và cảm động về tuổi thơ cay đắng của nhà văn Nguyên Hồng trong chế độ cũ. Ở đoạn trích Trong lòng mẹ, tác giả đã miêu tả tinh tế những rung động cực điểm của một tâm hồn trẻ dại, đó là nỗi nhớ thương, yêu quý sâu sắc của bé Hồng đối với người mẹ của mình.
Lòng thương mẹ của bé Hồng được thể hiện qua tâm trạng và hành động của bé trong lần gặp mẹ vào ngày giỗ bố. Chiều ấy lúc tan trường, thoáng thấy người ngồi trên xe kéo giống mẹ mình, bé liền đuổi theo, bối rối gọi. Đó là tiếng gọi bật ra từ tình thương nhớ mẹ bao ngày dồn lại, là tiếng thổn thức tủi cực của trái tim con trẻ khao khát thương yêu. Tác giả đã miêu tả những cử chỉ thể hiện niềm vui sướng của bé Hồng khi gặp mẹ. Vì cố chạy đuổi theo mẹ mà bé thở hồng hộc, trán đẫm mồ hôi. Đến khi trèo được lên xe với mẹ thì mừng ríu cả chân lại. Mẹ vừa kéo tay, xoa đầu hỏi chuyện thì bé đã òa lên khóc rồi cứ thế nức nở. Lần này, bé Hồng khóc thành tiếng. Tiếng khóc trút bỏ những nỗi uất ức trong bao ngày xa mẹ, là tiếng khóc sung sướng được gặp lại mẹ thương yêu.
Trong lòng mẹ, bé Hồng nhận ra những cảm giác ấm áp thiếu vắng bấy lâu nay lại mơn man khắp cả da thịt. Bé nhận ra hơi quần áo của mẹ, hơi thở của mẹ lúc đó thơm tho lạ thường, gương mặt mẹ vẫn tươi sáng, mắt trong, da mịn, má hồng. Mẹ vẫn đẹp như thuở nào. Bé cũng nhận ra người mẹ có một êm dịu vô cùng… Tất cả những cảm giác đó, ý nghĩ đó chỉ có được khi đứa con hết lòng yêu thương mẹ.
Được gặp mẹ là một niềm hạnh phúc lớn lao, là một niềm vui khôn xiết. Được sà vào lòng mẹ, bé Hồng mừng đến nỗi quên hết mọi thứ trên đời. Những lời thăm hỏi của mẹ giống như một chuỗi âm thanh hạnh phúc, bé Hồng không thể nhớ đó là câu gì, chuyện gì. Ngay cả những lời cay độc của bà cô đã từng làm cho bé đau đớn, tủi cực… cũng chìm đi, biến mất. Bao trùm tâm trí bé là niềm hạnh phúc tột cùng khi được ngồi trong lòng mẹ. Phải thương nhớ mẹ, yêu quý mẹ, thèm khát mẹ đến mức nào thì bé Hồng mới cảm thấy sung sướng như vậy khi được gặp lại mẹ mình.
Đoạn trích Trong lòng mẹ đã mở ra trước mắt chúng ta thế giới tâm hồn phong phú của một cậu bé bất hạnh. Tình thương mẹ đã giúp bé Hồng có cách nhìn xác thực về con người và cuộc đời. Cho dù cảnh ngộ có éo le đến mấy thì cũng không thể chia cắt được tình cảm mẹ con. Chúng ta càng thêm thương, thêm quý bé Hồng và càng trân trọng tình mẫu tử thiêng liêng.
Mik biết nhưng không nói đui
\(x = {-b \pm \sqrt{b^2-4ac} \over 2a}\) ok nhé

“Thầy giáo dạy vẽ” là một truyện ngắn xúc động của nhà văn Xuân Quỳnh, viết về tình cảm thầy trò với những rung động nhẹ nhàng mà sâu sắc. Nhân vật chính là một cậu học sinh từng bị thầy mắng là “vẽ bậy” trong giờ học mỹ thuật. Cậu buồn và cảm thấy tổn thương khi thấy bức tranh mình vẽ “con gà xấu tệ”, bị cho là "không có con gà nào lại có cái mỏ thế cả".
Tuy nhiên, bước ngoặt xảy ra khi cậu đến thăm nhà thầy. Trong căn phòng nhỏ, cậu vô tình nhìn thấy bức tranh con gà của mình được treo trên tường, cạnh những bức vẽ đẹp nhất của lớp. Cậu ngạc nhiên đến mức “đứng chết lặng”. Chính hành động ấy khiến cậu hiểu rằng thầy không hề ghét bỏ, mà vẫn trân trọng nét vẽ trẻ con, ngây ngô của cậu học trò.
Hình ảnh thầy giáo hiện lên vừa nghiêm khắc, vừa nhân hậu. Thầy mắng để học sinh cố gắng hơn, nhưng cũng biết lặng lẽ giữ lại những điều non nớt đáng quý. Đó là tấm lòng người thầy không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn nâng niu tâm hồn học sinh. Cậu bé sau khi hiểu được điều ấy đã thay đổi suy nghĩ, “tự dưng thấy yêu quý thầy vô cùng”, và lần đầu tiên “mong đến giờ học vẽ”.
Truyện mang đến bài học cảm động về tình yêu thương, sự thấu hiểu và lòng bao dung của người thầy. Qua đó, Xuân Quỳnh gửi gắm thông điệp nhẹ nhàng: sự trưởng thành của học trò bắt đầu từ những điều rất nhỏ - một lời mắng, một bức tranh, một ánh mắt đầy yêu thương.
Câu 1 (khoảng 200 chữ)
Phân tích nhân vật thầy giáo trong “Thầy giáo dạy vẽ của tôi”
Nhân vật thầy giáo trong văn bản “Thầy giáo dạy vẽ của tôi” hiện lên như một người thầy giàu lòng yêu thương và trách nhiệm. Thầy không chỉ dạy học trò cách cầm bút vẽ, mà còn dạy các em cách cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống. Qua từng lời nói và hành động, thầy luôn kiên nhẫn, nhẹ nhàng, khích lệ học sinh, kể cả những em còn vụng về, thiếu tự tin. Điều đáng quý ở thầy là thầy không chê bai hay áp đặt, mà luôn tin tưởng vào khả năng của mỗi người, giúp các em khám phá chính mình. Bên cạnh đó, thầy còn là người sống giản dị, tận tụy, không màng đến danh lợi, chỉ mong học trò tiến bộ. Hình ảnh người thầy hiện lên bình dị nhưng cao đẹp, khiến người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của một nhà giáo chân chính – người lặng lẽ gieo mầm ước mơ cho bao thế hệ học trò.
Câu 2 (khoảng 400 chữ)
Bàn luận về ý nghĩa của sự cống hiến thầm lặng trong cuộc sống
Trong cuộc sống, không phải ai cũng tỏa sáng rực rỡ trước đám đông, nhưng có rất nhiều con người đang âm thầm cống hiến từng ngày để làm cho xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Sự cống hiến thầm lặng chính là việc một người làm việc tốt, sống có trách nhiệm mà không cần được khen ngợi hay ghi công. Họ giống như những rễ cây nằm sâu dưới lòng đất, không ai nhìn thấy nhưng lại nuôi dưỡng cả một tán cây xanh tươi.
Những người thầy giáo, bác sĩ, công nhân, người lao công hay cha mẹ trong gia đình đều là những người đang cống hiến thầm lặng. Họ làm việc vất vả, hy sinh thời gian và sức lực để người khác được sống tốt hơn. Nhờ có họ, xã hội vận hành ổn định, con người được chăm sóc, giáo dục và bảo vệ. Nếu thiếu đi những con người ấy, cuộc sống sẽ trở nên rối loạn và lạnh lẽo.
Sự cống hiến thầm lặng còn thể hiện vẻ đẹp cao quý của nhân cách. Khi con người làm điều tốt mà không mong nhận lại, điều đó cho thấy họ sống vì người khác, vì cộng đồng. Chính sự cho đi vô tư ấy tạo nên niềm tin, sự gắn kết giữa con người với nhau. Một xã hội chỉ thật sự tốt đẹp khi có nhiều người biết sống vì người khác, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.
Từ hình ảnh người thầy trong văn bản, ta càng hiểu rõ hơn ý nghĩa của sự cống hiến thầm lặng. Thầy không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn lặng lẽ nuôi dưỡng tâm hồn học trò, giúp các em trưởng thành. Điều đó tuy không ồn ào nhưng lại vô cùng to lớn. Mỗi người trong chúng ta, dù ở vị trí nào, cũng có thể góp phần làm cuộc sống tốt đẹp hơn bằng những việc làm nhỏ bé nhưng chân thành. Chính từ những điều thầm lặng ấy, giá trị con người và xã hội được bồi đắp mỗi ngày.
Nhanvatthaygiaotrongthaygiaodayvecuatoilabieutuơngcuasutantam,diudatvatinhyeuthươnghoctrocaoca
Câu1: Trong văn bản “Thầy giáo dạy vẽ của tôi”, hình ảnh người thầy hiện lên giản dị nhưng đầy cảm động. Thầy không chỉ là người dạy học trò cách cầm bút vẽ nên những bức tranh, mà còn là người gieo vào tâm hồn các em tình yêu cái đẹp và niềm tin vào bản thân. Thầy hiện ra với sự tận tâm, kiên nhẫn và lòng yêu nghề sâu sắc. Trước mỗi bức vẽ còn vụng về của học trò, thầy không chê trách mà nhẹ nhàng hướng dẫn, khích lệ để các em mạnh dạn sáng tạo. Điều đó cho thấy thầy luôn trân trọng từng cố gắng nhỏ bé của học sinh. Ẩn sau những lời dạy giản dị là tấm lòng bao dung và sự hi sinh thầm lặng của một người làm nghề giáo. Thầy dạy học trò không chỉ vẽ bằng tay mà còn vẽ bằng cả trái tim, biết nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương. Hình ảnh người thầy vì thế trở nên thật đẹp và đáng kính, để lại trong lòng người kể chuyện cũng như người đọc một sự biết ơn sâu sắc. Qua đó, ta càng hiểu rằng người thầy chính là người âm thầm thắp sáng ước mơ cho biết bao thế hệ học trò.
Câu2: Trong cuộc sống, có những con người không cần sự tôn vinh hay ánh hào quang, nhưng những việc họ làm lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Từ hình ảnh người thầy trong văn bản “Thầy giáo dạy vẽ của tôi”, ta nhận ra giá trị sâu sắc của sự cống hiến thầm lặng. Cống hiến thầm lặng là khi một người âm thầm làm việc, đóng góp cho xã hội mà không mong nhận lại sự nổi tiếng hay lợi ích riêng. Họ lặng lẽ làm tròn trách nhiệm của mình bằng tất cả tâm huyết và lòng yêu thương. Người thầy trong câu chuyện chính là một minh chứng đẹp đẽ cho điều đó. Thầy kiên nhẫn dạy học trò từng nét vẽ, khơi gợi niềm say mê nghệ thuật trong tâm hồn các em. Những điều thầy làm có thể rất nhỏ bé, giản dị, nhưng lại góp phần nuôi dưỡng ước mơ và sự tự tin của học trò. Trong cuộc sống, có biết bao con người cũng đang cống hiến thầm lặng như thế. Đó là những người thầy, người cô ngày ngày đứng trên bục giảng, miệt mài truyền đạt tri thức cho học sinh. Đó là những bác sĩ tận tụy cứu chữa bệnh nhân, những công nhân lao động vất vả để xây dựng nên những công trình cho xã hội. Họ không cần được nhắc tên trên báo chí, nhưng những đóng góp của họ chính là nền tảng làm nên sự phát triển của cộng đồng. Sự cống hiến thầm lặng mang một ý nghĩa vô cùng quan trọng. Nó thể hiện trách nhiệm, lòng yêu nghề và tình yêu thương đối với con người. Những việc làm âm thầm ấy giống như những dòng nước nhỏ lặng lẽ chảy, nhưng lâu dần lại góp phần tạo nên dòng sông lớn của cuộc đời. Chính nhờ những con người như vậy mà xã hội trở nên tốt đẹp và nhân văn hơn. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay vẫn có một số người chỉ muốn được chú ý, muốn thành công nhanh chóng mà quên đi giá trị của sự cố gắng bền bỉ. Vì vậy, mỗi chúng ta cần học cách sống có trách nhiệm, biết cống hiến dù là những việc nhỏ bé nhất. Là học sinh, chúng ta có thể bắt đầu sự cống hiến từ những hành động đơn giản: chăm chỉ học tập, giúp đỡ bạn bè, kính trọng thầy cô và sống có ích cho gia đình, xã hội. Bởi đôi khi, chính những điều nhỏ bé và thầm lặng ấy lại tạo nên những giá trị lớn lao trong cuộc sống
Câu 1 (khoảng 200 chữ) Trong văn bản “Thầy giáo dạy vẽ của tôi”, nhân vật thầy giáo hiện lên là một người giản dị, tận tụy và say mê nghệ thuật. Thầy không chỉ là một người dạy học bình thường mà còn là một họa sĩ âm thầm sáng tạo. Dù tranh của thầy ít được mọi người chú ý, thầy vẫn kiên trì vẽ và dạy học sinh bằng tất cả niềm đam mê. Hình ảnh thầy với trang phục giản dị, có thể dính màu vẽ, cho thấy một con người sống chân thành và hết lòng với nghề. Trong giờ học, thầy luôn kiên nhẫn hướng dẫn học sinh từng nét vẽ, giúp các em cảm nhận được vẻ đẹp của hội họa. Điều đó thể hiện sự tận tâm và tình yêu dành cho học trò. Qua lời kể của nhân vật “chúng tôi”, hình ảnh người thầy trở nên gần gũi và chân thực hơn. Thầy giáo dạy vẽ tuy không nổi tiếng nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng học sinh. Nhân vật thầy giáo đã thể hiện vẻ đẹp của một người thầy âm thầm cống hiến cho nghệ thuật và cho việc giáo dục thế hệ trẻ. Câu 2 (khoảng 400 chữ) Trong cuộc sống, có rất nhiều con người âm thầm cống hiến mà không mong được ghi nhận hay ca ngợi. Sự cống hiến thầm lặng ấy mang một ý nghĩa vô cùng to lớn đối với xã hội. Qua hình ảnh người thầy trong văn bản “Thầy giáo dạy vẽ của tôi”, ta càng hiểu rõ hơn giá trị của những đóng góp lặng lẽ đó. Cống hiến thầm lặng là sự nỗ lực, làm việc hết mình vì lợi ích chung mà không cần được chú ý hay tôn vinh. Đó có thể là những người thầy miệt mài đứng trên bục giảng, những bác sĩ ngày đêm chăm sóc bệnh nhân, hay những công nhân lao động cần cù để xây dựng đất nước. Họ làm việc bằng trách nhiệm, lòng yêu nghề và mong muốn đóng góp cho xã hội. Sự cống hiến thầm lặng giúp xã hội phát triển bền vững. Những người thầy như trong văn bản dù không nổi tiếng nhưng vẫn tận tâm dạy học, truyền cho học sinh niềm yêu thích hội họa và những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống. Chính nhờ những con người như vậy mà tri thức và nhân cách được truyền lại cho thế hệ sau. Nếu xã hội chỉ có những người muốn được chú ý mà không ai sẵn sàng âm thầm làm việc thì xã hội khó có thể phát triển. Bên cạnh đó, sự cống hiến thầm lặng còn thể hiện vẻ đẹp của nhân cách con người. Khi một người làm việc bằng đam mê và trách nhiệm, họ không cần sự ca ngợi mà vẫn kiên trì theo đuổi công việc của mình. Điều đó cho thấy lòng tận tụy và sự chân thành đáng trân trọng. Là học sinh, chúng ta cần biết trân trọng và biết ơn những người đã âm thầm cống hiến cho xã hội, đặc biệt là thầy cô giáo. Đồng thời, mỗi người cũng nên học tập tinh thần làm việc chăm chỉ, có trách nhiệm và sẵn sàng đóng góp cho cộng đồng. Như vậy, sự cống hiến thầm lặng tuy không ồn ào nhưng lại có giá trị vô cùng lớn lao. Chính những con người âm thầm ấy đã góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.